Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.
h.
Dù sao, Bạch Lập Nhân rất phong độ, tướng mạo đẹp trai, là vật báu trong “thị trường” xem mắt.
Chứ không thì cô gái kia sao cứ e thẹn nhìn anh mãi.
“Bây giờ vẫn còn sớm, lát nữa nếu cô Lâm rảnh rỗi thì có thể đi với Lập Nhân nhà chúng tôi xem phim.”
Bà Bạch hôm nay trang điểm rất “trịnh trọng”, mặc bộ quần áo mới mà khi đi dự tiệc cưới mới chịu mặc, cầm theo túi xách da mà bình thường không bao giờ xài.
“Không cần, vừa xuống máy bay, con rất mệt, muốn về sớm nghỉ ngơi”, anh cự tuyệt ngay.
Bà Bạch mở túi xách, bàn tay đang định lấy vé xem phim đã mua từ trước bỗng khựng lại.
Cô Lâm đang định gật đầu, cũng khựng lại.
“Ha ha, xin lỗi, con trai bác công việc vốn khá vất vả, vừa đi công tác về”, bà Bạch ngượng ngập nhìn phụ huynh bên kia và cô Lâm, đành cười sượng với họ.
“Bạch tiên sinh, nhà mới của cậu mua ở đâu, có gần công ty không?”, trông thì có vẻ trò chuyện vu vơ, nhưng bên kia đã khéo léo đánh vào vấn đề họ quan tâm nhất.
Nhà mới mua ở đâu, bao nhiêu mét vuông, đó luôn là mấu chốt để xem mắt có thành công hay không.
“Cháu vẫn chưa mua nhà, chung cư cháu thuê rất gần công ty, cháu rất hài lòng! Bây giờ giá nhà cao như vậy, trong thời gian gần cháu cũng không định mua”, có gì cần hỏi thì cứ hỏi luôn một lần cho nhanh, anh còn phải về nhà!
Một câu nói, đã khiến hai nụ cười đối diện đông cứng.
Bà Bạch sắp tức chết vì con trai, “Bà Lâm, căn nhà vợ chồng chúng tôi hiện sống khoảng một trăm mét vuông, sau này chuẩn bị cho vợ chồng nó.” Con trai rất hiếu thảo, hai năm trước đã dồn hết mọi tích lũy, mua một căn nhà cho bà, vợ chồng bà kết thúc cuộc sống tạm bợ không yên ổn, tạo dựng mái nhà ổn định.
Nhưng, bà Bạch và lão Kiện đều cùng chung suy nghĩ, sau này khi con trai kết hôn mà vẫn chưa mua nhà mới, thì họ sẽ giao nhà cho con, hai ông bà tiếp tục sống cuộc sống ở trọ.
“Thế à… Vậy sau này mẹ chồng con dâu sẽ không ở chung chứ?”, phụ huynh bên kia vẫn hỏi vẻ không yên lòng.
“Đương nhiên đương nhiên!”, bà Bạch vội trả lời.
Đối phương chưa kịp tỏ vẻ hài lòng thì Bạch Lập Nhân đã không chịu nổi, “Cô Lâm, rất xin lỗi, nếu cái cô cần ở tôi là căn nhà sau này chứ không phải kết hôn để sống chung trọn đời, tôi nghĩ giữa chúng ta không cần tiếp tục nữa, tôi xin cáo từ trước!”
Phất áo, anh định bỏ đi.
Ba người ở đó, đều ngẩn ra. Bà Bạch vội giữ con trai lại.
Con trai hôm nay sao vậy, sao khó chịu thế?
Ở Ôn Châu đều vậy mà? Xem mắt xưa nay không xem người trước, mà xem nhà trước, con trai luôn hiểu rõ, sao hôm nay kỳ quặc vậy?
“Thực ra, con trai tôi mua nổi nhà mà”, bà Bạch quay sang, ngượng ngập nói rõ với bên kia. Con bà có thực lực kinh tế mạnh, nhưng…
“Không, mấy năm tới cháu sẽ không mua nhà”, Bạch Lập Nhân nói thẳng, “Nhà cháu không có điều kiện gì. Hai bác bề ngoài thì thấy cháu mở công ty, lái xe hiệu, trông rất phong độ, là người giàu có. Nhưng xe của cháu là trả góp, công ty cháu tiền hàng giờ là mấy chục triệu tệ, bọn cháu sống dựa vào một nhãn hàng, chỉ có thiết bị, không có công xưởng! Bác bảo cháu lấy năm, ba triệu tệ ra mua một căn nhà tầm trung, được, cháu có thể! Nhưng có tiền mặt thì cháu thà để đó, tiền hàng công ty bù chỗ này đắp chỗ kia, rất dễ gặp rủi ro, tại sao cháu phải lấy tiền riêng của mình, mạo hiểm để xây dựng hôn nhân? Nên, hai bác muốn có nhà, cháu không hề hứng thú! Nếu phải lấy nhà của mẹ cháu, cháu thà cả đời không kết hôn!”
So với cưới vợ, thì anh hứng thú với sự nghiệp hơn, bỏ ra mấy triệu tệ đi cưới vợ, anh có bị điên đâu!
Một tràng dài, không nể tình, làm sắc mặt đối phương thoắt đỏ thoắt tái! Bữa tiệc xem mắt đang vui vẻ, tan cuộc lại thê thảm.
Bà Bạch ngồi trên xe con trai, cực kỳ buồn bực, “Vốn là cô Lâm rất có ý với con mà!” Cô Lâm kia dạy mẫu giáo, không chỉ xinh đẹp, ít nói mà còn ngoan hiền, điều kiện thật sự rất tốt.
Cô Lâm lúc nãy, tròn hay méo thì anh không nhìn kỹ, nhưng lại chú ý đến động tác hút ốc của cô ta, cũng rất thanh lịch, tao nhã, không giống Diệu Diệu, ngô nghê, tự nhiên.
Nhưng, buổi tiệc liên hoan đồng nghiệp lần trước, cái cô ngốc đó, lúc ăn ốc đinh, đôi môi đỏ “hút” ốc đúng là có sức cám dỗ người khác ghê gớm.
Bạch Lập Nhân không nói gì, không muốn chọc cho mẹ giận thêm.
“Có phải là cãi nhau với Diệu Diệu không?”, một suy nghĩ thoáng qua, bà Bạch dò hỏi.
“Cô nàng tự dưng phát bệnh thần kinh, đòi ở lại Vũ Hán thêm bốn ngày”, tâm trạng rất không vui.
Tối qua vô duyên vô cớ bị cô giận dỗi, sáng nay anh trả phòng, bảo tiếp tân thông báo cô ra sân bay.
Ai ngờ, cô đã trả phòng rồi.
Cô tiếp tân nói, có một người đàn ông rất phong độ đến trả phòng với cô, hai người đã cùng nhau rời đi.
Cô nàng này, dễ dàng bắt cặp với đàn ông như thế, cuộc sống riêng tư cũng quá tùy tiện rồi chăng?!
“Lập Nhân, Diệu Diệu có phải lại quen bạn trai không?”, bà Bạch hỏi.
“Ai mà biết!”, Bạch Lập Nhân hừ một tiếng.
Dù sao cũng đâu phải lần đầu, chắc chắn quen không lâu lại cãi vã chia tay.
“Như thế ổn không?”, bà Bạch tỏ ra khổ sở, “Nếu con thích Diệu Diệu thật thì phải