The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.

g.”
Vì chuyến du lịch đó mà quan hệ của họ đã tiến triển khá nhanh.
“Khiêm Quân, em có chút việc cần xử lý, chúng ta hẹn ngày mai được không?”, cô hoàn hồn.
“… Được, không sao”, tuy hơi bất ngờ nhưng anh vẫn tỏ ra phong độ, dễ chịu.
Buông điện thoại xuống, nụ cười của Diệu Diệu đông cứng.
Ghét quá, cô phải xử lý đóa hoa đào nát của mình.
Về lại văn phòng, Bạch Lập Nhân có phần tâm thần bất ổn.
Trong lòng, vẫn còn cảm giác nóng nảy. Diệu Diệu được tặng hoa liền ba ngày, tất cả thành viên trong văn phòng đều biết.
“Có hai khả năng. Một là, thật sự có người đang theo đuổi Diệu Diệu, mà đối tượng này thì Diệu Diệu rất hài lòng”, thấy cô nàng cười si mê thế kia, rất đáng nghi.
“Hai là, tất cả đều là giả tạo, cậu cũng biết Diệu Diệu đã hai mươi sáu tuổi, cô nàng xinh đẹp này qua thời kỳ hoa tươi nở rộ rồi, biến thành hoa tàn héo úa thì nực cười lắm, đương nhiên cô ấy sẽ rất nóng ruột”, Tiểu Vĩ phát biểu, “Tôi đoán, với mọi suy đoán thì rất có khả năng là Diệu Diệu cố ý tạo hiện tượng giả, thăm dò cậu, muốn bỏ cuộc hay là phát triển thêm, thì phải xem thái độ hiện giờ của cậu.” Ai không chịu nổi, kẻ đó sẽ thua.
Là thế sao?
Anh gần như không có kinh nghiệm yêu đương, Bạch Lập Nhân không hiểu lắm những thủ đoạn phức tạp của phụ nữ.
Di động của anh cứ reo mãi không ngừng.
Bạch Lập Nhân cầm lên xem, lại là Đỗ San San.
Kinh nghiệm yêu đương duy nhất của anh.
“Chuyện gì?”, mặt lạnh lùng, anh nghe máy.
Đối phương như bất ngờ, rồi lập tức đổi sang giọng ngọt ngào, “Anh Lập Nhân ơi, cùng ăn tối nhé.”
“Anh không có thời gian.”
Thật phiền phức, quá khứ, hiện tại, tất cả cứ dính lấy nhau.
“Chúng ta đi Cocu đi, chín giờ tối, phòng A16!”, đối phương hình như không hề nghe thấy ý từ chối của anh, sau khi mời thì lập tức cúp máy.
Bạch Lập Nhân nhìn chằm chằm điện thoại, bó tay.
Phải, Đỗ San San không hề thay đổi, nhưng người thay đổi là anh.
Cho dù còn tình cảm hay không, thì anh cũng không muốn lằng nhằng với quá khứ.
Anh sẽ không đi.
Tình yêu như ngọn lửa trong lò, nếu chỉ còn những tàn tro thì đừng khơi nó lên, cho dù khơi rất nhẹ, cũng có thể sẽ bùng lên ngọn lửa lớn.
Nên, anh sẽ không cho Đỗ San San cơ hội nào, cũng chưa từng muốn khơi gợi Liệu Diệu Trăn.
Bảy giờ, anh tan sở.
Trong văn phòng đã không còn một bóng người.
Trước kia, Diệu Diệu vì muốn ngồi ké xe anh mà chắc chắn sẽ đợi anh cùng tan sở.
Không biết vì sao, lại bắt đầu thấy bực bội.
Về đến nhà, anh tắm rửa xong xuôi.
Điều khiển ti vi trong tay, anh bấm đổi kênh liên tục.
Nhưng không có kênh nào là anh thích.
Ngay cả kênh tin tức kinh tế bình thường quen xem cũng khiến anh cảm thấy khó chịu.
Tám giờ, có lẽ anh nên nhắc cô nàng kia tắm sớm, hôm nay anh khá mệt, muốn nghỉ ngơi sớm.
Lần đầu, anh thử dùng nắm đấm gõ gõ bức tường phòng ngủ bên kia.
Gõ mấy cái, không chút động tĩnh.
Mặt dửng dưng, anh mở cửa, đến thẳng cửa nhà kế bên.
“Ding doong!”
“Ding doong!”
“Ding doong!”
Không biết tiếng chuông có đủ lớn không mà trong nhà vẫn lặng phắc, không có tiếng bước chân mà anh đã quen, càng không có dấu hiệu gì là cửa sẽ mở.
Không thể nào? Đi hẹn hò thật rồi sao?!
Anh thừa nhận, anh đã xem qua tấm thiệp, nhưng không phải cố ý xem trộm, mà là lúc nhận hoa thì tấm thiệp rơi ra, anh nhét lại vào trong, vô tình nhìn thấy.
Ngoài những lời sến súa ra, còn có: Quán cà phê Cocu, phòng A15.
Cô nàng này, có não hay không! Bị người ta phản bội, đáng đời cô nàng xui xẻo!
Bạch Lập Nhân tức giận sập cửa lại.
***
Tám giờ tối, Diệu Diệu chọn, đi!
Đây không phải lần đầu Đơn Thiếu Quan hẹn cô, thực tế thì gần đây một ngày anh ta gọi tới mấy cuộc, nhắn mấy chục tin nhắn cho cô, mức độ quấy rối đã tới nước cả người lẫn thần thánh đều phẫn nộ.
“Muốn ăn gì nào?”, Diệu Diệu vừa tới, mắt Đơn Thiếu Quan đã sáng lên, rất nịnh nọt.
“Không phải tôi đến để ăn, tôi đến nói anh biết…”, cô chưa nói hết thì phục vụ đã vào.
“Chọn món trước đi, chắc chắn là em chưa ăn tối, bụng đã đói lắm rồi”, Đơn Thiếu Quan vội mở khăn ăn ra cho cô.
Giờ phút này, cô thật không biết phải nói gì.
Đành vội vàng chọn bừa mấy món, “Nói trước nhé, tối nay chúng ta chia đều”, cô không muốn nợ người khác quá nhiều.
Nhưng Đơn Thiếu Quan lại cười, “Diệu Diệu, anh đã không còn là cậu bé nghèo Đơn Thiếu Quan hồi xưa rồi, thu nhập một năm hiện giờ của anh tuy không cao nhưng cũng một, hai trăm ngàn, em không nhất thiết phải tiết kiệm cho anh.”
Diệu Diệu lúc nào cũng nghĩ tới tự tôn của anh ta, hiểu biết, ân cần, chu đáo, vẫn như trong ký ức.
Vẻ ngoài của Diệu Diệu có thể khiến người khác thấy quá kiều diễm, quyến rũ, nhưng ở bên cô lâu rồi sẽ biết, cô là một phụ nữ có tính cách lương thiện.
Vì sự hoang tưởng của anh ta mà Diệu Diệu bó tay.
Lúc cô định nói rõ thì phục vụ lại vào.
“Uống gì? Cà phê nhé?”, Đơn Thiếu Quan vội hỏi.
“Không cần, nước lọc là được”, cô nói với phục vụ.
Phục vụ rót cho cô một ly nước lọc, đang định đi thì Diệu Diệu lại nói, “Phiền