Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông

Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 134388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/388 lượt.

a đủ lớn hay sao ạ? Những chuyện mà cháu biết không nhiều lắm, nhưng với những gì cháu biết thôi cũng đủ thấy rằng, ông đã phải trả cái giá quá đắt cho tham vọng của mình rồi”.
“Xoảng!”, tách trà rơi xuống đất vỡ vụn…
Ông nhắm mắt lại trầm ngâm: “Hiểu Khê, ông hiểu ý của cháu. Vì Liệt Viêm Đường này, ông không những phải trả giá cho chính cuộc đời của mình, mà còn hy sinh cả hai đứa con”.
Hiểu Khê vẫn nói không thôi: “Ông còn hy sinh con dâu mình, ông thông gia, và cả tuổi thơ của cháu nội mình nữa”. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào ông: “Vì danh vọng của mình, đã có quá nhiều người trở thành vật hy sinh rồi, ông ạ”.
“Nhưng cũng chính vì đã có quá nhiều người hy sinh vì Liệt Viêm Đường rồi…”. Đột nhiên ông mở to mắt, phát ra những tia sáng gấp gáp. “…nếu bây giờ chúng ta bỏ mặc nó, không phải là uổng phí mọi cố gắng ban đầu rồi sao?”.
Giọng Hiểu Khê đầy châm biếm: “Ông xem đó là cố gắng, là hy sinh đơn giản vậy sao? Cháu lại nghĩ đó là tội ác. Dã tâm và tham vọng là hai thứ đáng sợ nhất trên thế gian này. Nó có thể làm cho người ta trở nên ngông cuồng. Sự ngông cuồng không những làm tổn thương rất nhiều người vô tội mà còn làm cho chính bản thân họ không bao giờ biết quay đầu dừng lại”.
“Cháu…”, cơ mặt của ông bắt đầu co giật.
Hiểu Khê nói tiếp, đầy cương quyết: “Cháu không muốn để anh Lưu Băng trở thành một kẻ ngông cuồng”. Cô nhìn ông kiên quyết: “Cháu sẽ cố gắng hết mình để giúp anh ấy thoát khỏi đám bùn lầy. Cháu không muốn trên người anh ấy dính một vết máu nào, dù là máu của người khác. Cháu muốn anh ấy sống một cuộc sống thanh bạch, không hổ thẹn với lòng mình”.
Mặt ông nội co giật mạnh hơn. Ông rời khỏi chiếc ghế: “Tại sao cháu lại ở đây? Cháu là một người mà suy nghĩ không hề dính nửa vết hoen ố nào, cháu ở đây không cảm thấy khó chịu sao?”.
Hiểu Khê cũng đứng lên: “Cháu không hề thích nơi này, nhưng cháu yêu anh Lưu Băng”.
Ông dùng đôi tay xanh gầy của mình vỗ lên vai cô: “Khá, khá lắm, thế này thì ta có thể yên tâm rồi… Hiểu Khê, đừng nghĩ ông là người xấu xa đến như vậy. Ông chỉ không nỡ thấy Liệt Viêm Đường bị diệt vong thôi. Nhưng còn Lưu Băng, dù sao nó cũng là đứa cháu duy nhất của ông…”.
Hiểu Khê nhìn ông với con mắt cảm kích: “Ông, có thể cháu đã nói ra những lời vô lễ nhưng cháu không có ác ý gì cả, xin ông đừng trách tội”,
Ông cười: “Hiểu Khê, ông đã lăn lộn trên giang hồ mấy chục năm nay rồi, sao lại không phân biệt được chứ? Cháu quả thật là một cô bé tốt, Lưu Băng quả rất biết nhìn người. Ha… ha… Thôi ông vào trong, cháu cứ tiếp tục đọc sách nhé”.
Hiểu Khê cầm sách lên, từ từ đỡ lấy cánh tay ông: “Cháu đi vào cùng ông. Hôm nay cháu sẽ nấu vài món ăn để đền tội với ông. Ông thích ăn gì ạ?”. Một già một trẻ thân mật dắt nhau đi vào bên trong…
--- ------ ---------
Ăn xong bữa ăn tối, trời cũng tối sầm. Lưu Băng đứng yên một chỗ lặng nhìn Hiểu Khê. Cô bỏ vào cặp cuốn sách cuối cùng, xách cái bình thủy nhẹ tênh lên, ngước nhìn anh, tươi cười: “Xong rồi, em có thể về được rồi”.
Anh nhíu mày: “Ở lại đây đi em, đừng về”.
Hiểu Khê chớp mắt ra vẻ ngạc nhiên: “Không được đâu, anh là một người mà đầu óc toàn chứa những suy nghĩ xấu xa thôi!”.
Lưu Băng thanh minh: “Thời gian này bọn người của Thiết Đại Kì có thể sẽ có hành động. Anh không muốn em xảy ra bất kỳ nguy hiểm gì”.
Hiểu Khê cũng lo sợ: “Vậy còn anh? Anh có bị nguy hiểm gì không?”
Lưu Băng cốc trán cô, trêu: “Anh đang nghĩ có thể do chúng không làm gì được anh nên mới đổi mục tiêu qua em”.
“Thật vậy à?”, Hiểu Khê cười, “Anh không sao là được rồi, đừng lo lắng cho em. Em là thiên hạ đệ nhất Minh Hiểu Khê kia mà! Sao có thể bị bắt nạt được?”.
Lưu Băng lấy từ từ trong túi quần mình một vật, dúi vào tay cô: “Em cầm lấy đi”.
Hiểu Khê hoảng hốt, vội vã trả lại: “Cái gì thế?...”.
“Súng đấy”, Lưu Băng đáp, cứ như đó chỉ là một thứ đồ chơi màu xám. “Em chưa thấy bao giờ à?”.
“Anh đang chế giễu ai thế hả? Em đương nhiên là biết đó là súng rồi. Em còn biết đó là loại súng mới nhất do Mỹ sản xuất nữa kia, loại súng nhẹ nhất, nhưng sức công phá lớn nhất”, Hiểu Khê liếc nhìn khẩu súng và nói.
Lưu Băng tròn xoe mắt: “Sao em biết rõ thế?”.
Hiểu Khê vẫn điềm nhiên: “Đương nhiên rồi. Em có một chị họ làm cảnh sát, rất đam mê vũ khí, vẫn thường lấy sách báo hoặc thậm chí là đồ thật cho em xem”. Hiểu Khê thích thú kể tiếp: “Chị ấy đôi lúc còn dẫn em vào trường bắn để tập bắn súng nữa. Em bắn cũng khá chuẩn đấy”.
Lưu Băng hơi ngạc nhiên: “Thế sao em lại hoảng sợ như thế?”, rồi cầm khẩu súng nhỏ lên ngắm nghía.
“Không phải là em sợ, em chỉ không muốn trở thành một người có thể làm đổ máu bất kỳ lúc nào thôi”, Hiểu Khê đáp rồi trịnh trọng hỏi: “Anh muốn em dùng nó để phòng thân?”.
Anh gật đầu. “Không cần đâu”. Cô vừa cười vừa lấy một cái ná từ trong người mình ra: “Em có cái này rồi”.
Lưu Băng không nhịn được, phá lên cười: “Em định dùng đồ chơi trẻ em để phòng thân sao?”
Hiểu Khê ấm ức: “Đây là vũ khí mà em đã tốn rất nhiều công sức mới nghĩ ra được đấy. Thể trọng nhỏ, d