Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Xanh Mê Hoặc

Mắt Xanh Mê Hoặc

Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341308

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1308 lượt.

hân phận như vậy hoàn toàn không thể mang hạnh phúc đến cho Tiêu Tiêu.” Hà Thanh Lăng thầm nghĩ con gái bình an lớn lên, sau đó tìm nam nhân môn đương hộ đối, lại thương cô là đủ rồi.
“Trước cứ như vậy đi, quan sát kỹ hẵng nói.” Bọn chúng bây giờ đang đứng giữa tình yêu cuồng nhiệt, ai phản đối hiệu quả cũng không lớn, ngược lại dễ dàng khiến cho tâm lý con gái mình sinh ra ý nghĩ chống đối lại, hay là trước tỉnh táo lại, để cho hai đứa nó tự mình tìm hiểu lẫn nhau, nếu thích hợp vậy ông cũng không thể nói gì hơn, nếu không thích hợp, hai người tự nhiên sẽ chia tay, nếu Tiêu Tiêu bị thương tổn. . . . . . Ai, vậy cũng chỉ có thể xem như chút vấp ngã trên đường mà ai cũng phải trải qua thôi, như thế một đứa trẻ sẽ học cách đứng vững ở lần sau.
****
Tiêu Tiêu rõ ràng cảm giác được gần đây mẹ tuy rằng vẫn là không thích Ngải Đăng, nhưng phản ứng đã không lớn như lần đầu tiên nữa. Đứng lên xoa xoa bả vai, ở văn phòng ngồi nửa ngày, đã mệt mỏi xương sống thắt lưng đau.
“Tổng giám, kế hoạch đã được chuẩn bị xong , ngài nhanh đến xem sao?” Từ sau khi Loan Đức Hồng công bố trên báo cô là con gái của ông, những người trong công tỷ điều đối đã với cô rất cẩn thận , càng không có lời đồn theo dự liệu, Tiêu Tiêu làm sao biết, đây là kết quả sau khi Loan Thần Thiên nghiêm khắc cảnh cáo.
“Ừm, đi thôi, phó tổng đâu?” Sửa sang lại quần áo, Tiêu Tiêu đi ra cửa, ở công ty cô luôn luôn thực thân ái hòa nhã, cũng không bởi vì mình là con gái của Baby mà cảm thấy kiêu ngạo.
“Phó tổng ở phòng họp, hôm nay có một hội nghị khẩn cấp, đại khái ở nửa giờ sau chấm dứt.” Loan Thần Thiên sợ Tiêu Tiêu đối với nghiệp vụ công ty không quen thuộc, phái một thư ký chuyên môn cho cô.
“Nha”
Tiêu Tiêu gật gật đầu, Thần Thần luôn luôn loay hoay bận rộn không thấy đến bóng dáng. Trong hành lang, công nhân lui tới rất nhiều, nhìn thấy Tiêu Tiêu đi qua đều cung kính nhẹ gật đầu gửi lời thăm hỏi, Tiêu Tiêu cũng khách khí mỉm cười đáp lại, không nhiệt tình quá, mà cũng không lộ vẻ thất lễ.
Chờ sau khi sửa bản thảo hoàn tất, đã sắp đến buổi trưa, Tiêu Tiêu nhìn di động, có hai cuộc gọi nhỡ, bởi vì đang ở trong phòng thiết kế cho chuyển thành chế độ im lặng, đang chuẩn bị gọi lại cho Ngải Đăng, di động lại vang lên.
“Bé ngoan, ăn cơm trưa chưa?” Trong điện thoại truyền đến thanh âm ôn nhu của Ngải Đăng.
“Vẫn chưa, vừa hết bận, cũng chưa có thời gian đi ăn đây.” Tiêu Tiêu khoái trá cười, trong thanh âm mang theo một chút ý làm nũng.
“Ừm, anh sẽ cho người đưa cơm trưa đến cho em ngay. ” Ngải Đăng khi đến Trung Quốc, tất cả chuyện ẩm thực bắt đầu cuộc sống hàng ngày đều có chuyên gia hầu hạ, mỗi ngày đến giờ cơm sẽ có đầu bếp đưa đến những mỹ thực nấu nướng rất cầu kỳ, sau khi Tiêu Tiêu ăn qua một lần, cứ mãi gọi anh biết hưởng thụ, vì thế sau đó Ngải Đăng bảo đầu bếp chuẩn bị 2 phần, nếu Tiêu Tiêu không ở bên cạnh anh, thì bảo người mang sang.
“Tốt, vậy cũng phải nhanh lên một chút, em sắp chết đói rồi.”
Để điện thoại xuống, Tiêu Tiêu tiếp tục công việc, đó là chuẩn bị thế hệ sau của Blue, lực ảnh hưởng kim ngạch tiêu thụ của Thần Điền cùng giới doanh nghiệp tăng lên thật nhiều, cái này cũng khiến cho Tiêu Tiêu càng bận rộn, mỗi sáng sớm bị mẹ kéo dậy, vẫn còn mơ hồ đã bị nhét vào trong xe đi theo Loan Thần Thiên cùng đến công ty.
Tiêu Tiêu không nghĩ tới hôm nay là Ngải Đăng tự mình đưa cơm trưa đến, lúc mở cửa nhìn thấy là anh cùng Phi Lực ở ngoài cửa, ngốc hề hề sửng sốt nửa ngày mới cao hứng kịp phản ứng.
“Tại sao anh rảnh đến đây vậy?” Tiêu Tiêu ôm cánh tay của Ngải Đăng, trên mặt hưng phấn không khống chế nổi.
“Sang đây gặp em.” Khẽ cọ vào mũi của Tiêu Tiêu, kéo cô ngồi vào trên sô pha, Phi Lực đưa cặp lồng cơm lên liền lập tức thức thời tiêu sái đi ra ngoài.
Tiêu Tiêu động thủ mở cặp lồng cơm ra, cặp lồng cơm rất lớn là đặc chế , có 4 tầng, thức ăn mỗi một tầng cũng không giống nhau, bốc hơi nóng, vừa thấy đã biết mới vừa nấu xong .
“Thơm quá a!” Mãnh liệt hít một hơi nóng thơm ngát, chỉ ngửi thôi đã thấy thèm rồi.
“Ừm”
Đem thìa đưa cho Tiêu Tiêu, bảo cô ăn nhanh, mới vừa rồi còn kêu đói.
“Anh ăn chưa?” Tiêu Tiêu tiếp nhận thìa, quay đầu hỏi Ngải Đăng.
“Ăn rồi, ngoan, em ăn nhanh đi.” Càng đem hộp thức ăn nhích đến gần Tiêu Tiêu, còn săn sóc rót cho cô chén nước.
Hai người ngọt ngào mật mật ăn xong cơm trưa, rốt cục có thể ở cùng một chỗ im lặng. Tiêu Tiêu tựa vào trên người Ngải Đăng nói liên miên cằn nhằn oán giận hành vi bóc lột chất tư bản chủ nghĩa của Loan Thần Thiên.
“Thật đáng sợ, mỗi ngày đúng 7 giờ mẹ đều gọi em rời giường, nhưng công việc của em rõ ràng có thể mang về nhà làm. . . . . .” Tiêu Tiêu là sinh vật có thời gian rời giường bình thường khoảng 9 giờ, cho nên mỗi ngày sáng sớm thức dậy đều trở thành đại cực hình với cô Baby yêu thương cô đặc biệt cho phép cô có thể tới trễ một giờ, nhưng Thần Thần lại không đồng ý, nói cô nếu không muốn bị người xem nhẹ, nhất định phải đối xử bình đẳng cùng công nhân bình thường.
“Anh biết không, mỗi sáng sớm em đều sẽ


Polaroid