Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1350 lượt.
Tiêu.
“Ngải Đăng” Tiêu Tiêu tựa vào trên vai của anh, ngọt ngào nói.
“Có cảm giác bức họa này rất giống anh hay không? Lúc em còn rất nhỏ đã luôn nhìn thấy giấc mộng này rồi, em nghĩ anh là món quà mà trời ban cho em.”
Ngải Đăng gật đầu, hôn lên trán của Tiêu Tiêu, cô cùng là báu vật mà trời ban cho anh.
“Ngải Đăng, em muốn đem bức tranh này tặng cho anh”
“Ừ.”
“Hì hì, anh cần phải bảo vệ tốt nó nha, hiện tại đã tăng tới hàng trăm ngàn rồi đó”
“Ừ.”
“Anh lại nói “ừ” nữa rồi” Tiêu Tiêu bĩu môi làm nũng.
“Ừ.”
“. . . . . .”
“Cưng à, gả cho anh đi”
“. . . . . . Nào có ai cầu hôn giống anh như vậy.” Tiêu Tiêu có chút thẹn thùng dúi đầu vào trong cổ của Ngải Đăng, gả đàn ông ngốc nghếch này, một chút cũng không lãng mạn.
Nhưng sáng ngày thứ hai, Tiêu Tiêu liền hoàn toàn phá tan cách nhìn của cô về anh. Thì ra Ngải Đăng không phải là người lãng mạn nhưng một khi đã lãng mạn thì sẽ khác hẳn người thường. Cô bị tiếng thét chói tai của mẹ hấp dẫn tới cửa, mới phát hiện trước cửa nhà mình phủ đầy hoa Hồng, kéo dài đến vài dặm, hoàn toàn không thể nhìn thấy điểm cuối, trong khu phố nhỏ có rất nhiều người vây quanh xem náo nhiệt, trường hợp đồ sộ như thế này cũng không thấy nhiều!
Mặt Tiêu Tiêu bất chợt đỏ ửng, không cần suy nghĩ cũng đã biết chuyện gì xảy ra rồi, nhanh chóng chạy vội về phòng gọi điện thoại cho Ngải Đăng.
“Anh ở đâu?” Điện thoại vừa chuyển được, Tiêu Tiêu liền khẩn cấp hỏi.
“Bé cưng, anh rất có thành ý, gả cho anh đi”
Quyết định này cũng không phải anh nhất thời bốc đồng, công ty chi nhánh của tập đoàn Magnus tại Trung Quốc cũng sắp đi vào quỹ đạo chính, cái này cũng đồng nghĩa anh phải về Na Uy rồi, trước khi trở về anh muốn xác định rõ quan hệ của anh cùng Tiêu Tiêu, đem cô giữ thật chặt bên cạnh anh, bởi vì anh không thể chịu đưng nổi khả năng có thể mất đi cô.
“Anh ở đâu?” Tiêu Tiêu kiên trì muốn gặp anh trước, gây ra chuyện lớn như vậy, nhưng người nào đó lại không thấy bóng dáng.
“Bé cưng, em đến ban công lầu hai đi.”
Tiêu Tiêu cả kinh, chẳng lẽ Ngải Đăng đã vụng trộm lẻn vào nhà cô rồi? Vội vội vàng vàng chạy lên lầu hai, đẩy cánh cửa cách âm ra, vẫn không thấy bóng dáng của Ngải Đăng, Tiêu Tiêu có chút nóng nảy, hiện tại cô hoàn toàn không có tâm tình chơi trò mèo vờn chuột với anh.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hắc hắc, đã để cho các bạn đợi lâu, mọi người chú ý H sẽ đến đây! !
Tôi nguyện ý . .
“Cưng à, em bước lên phía trước, nhìn sang bên trái.”
Căn cứ theo chỉ dẫn của Ngải Đăng trong điện thoại, Tiêu Tiêu đi lên phía trước vài bước, sau đó ngạc nhiên phát hiện không biết khi nào thì, hoa viên trên ban công của nhà cô xuất hiện một cánh cửa nhỏ, thong đến căn nhà bên cạnh. Bất quá không đợi Tiêu Tiêu nghĩ nhiều, cửa nhỏ liền mở ra, Ngải Đăng cầm điện thoại đứng ở phía sau cửa, mỉm cười nhìn vẻ mặt dại ra của Tiêu Tiêu.
“Cưng à, anh ở đây” Đôi môi mỏng khẽ mở, giống như có chứa ma chú làm cho Tiêu Tiêu chậm rãi đi về hướng anh.
Phía sau cánh cửa nhỏ là một khoảng không gian khác, giàn nho trong hoa viên đã được hạ xuống, thay vào đó là một chiếc xích đu, còn có cầu nhỏ có dòng nước chảy róc rách thơ một như vùng song nước Giang Nam, trong nước vui bơi lên nhiều loại cá, trên vách tường hang chuỗi phong linh phát ra ánh sáng lấp lánh, kêu thánh thót vui tai, làm nổi bật lên bầu không khí yên tĩnh thần bí, đây quả thật chính là cảnh tiên trong phố xá ồn ào này.
Đương nhiên có thể thành công đến mức độ thần không biết quỷ không hay như thế này phải kể đến công lao to lớn của vị anh vợ vĩ đại Loan Thần Thiên ngầm đồng ý rồi, từ sau khi hai người bí mật đạt thành hữu hảo hiệp nghị về sau, “Cảm tình” như mặt trời ban trưa, tiến triển nhanh chóng.
“Cưng à” Ngải Đăng nâng Tiêu Tiêu cằm lên, đem môi che lại đôi môi mềm mại, nhẹ nhàng.
“Lấy anh nhé.”
Đôi mắt xanh sâu thăm thẳm tựa như biển sâu, ẩn chưa tình yêu say đắm, Tiêu Tiêu gần gũi thẳng tắp nhìn vào trong mắt của anh, có thể thấy rõ ràng cái bóng của mình, vô ý thức gật đầu lại đổi lấy nụ hôn sâu bất chợt của Ngải Đăng.
Môi lưỡi quấn quýt lấy nhau, cô cùng triền miên, Tiêu Tiêu sớm nhắm hai mắt lại hưởng thụ sự yêu thương cưng chìu của người nam nhân này, nhưng lập tức bị cắt ngang bởi một âm thanh không hợp thời chút nào
“Các ngươi còn có tâm tình ở đây ngọt ngào, nhanh chóng thu dọc đống rác kia cho tôi! !” Loan Đức Hồng nổi giận đùng đùng đứng ở cạnh cửa, trên tay còn cầm cái chổi hoàn toàn không hợp với thân phận của ông chút nào, hai người này quả thực rất đòi mạng rồi, biểu đạt tình yêu sao có thể như vậy! ! Hoa hồng thì làm được gì, rất tầm thường nha! ! ! Loan ba ba rất không cam tâm khi con gái yêu của ông chỉ bị vài chiêu mánh khóe đó của anh ta làm động lòng, hừ, ông cũng có thể mua được nhiều hoa hồng như vậy mà, dựa vào đâu mà đứa con gái yêu quý như hoa như ngọc của ông phải yêu thằng nhóc này chứ.
Tiêu Tiêu nghe được thanh âm của Baby đã bị kinh hoàng muốn