Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.
i của nàng, dường như muốn bóp nát xương vai của nàng.
Người áo đen không ngừng mắng chửi, cũng đi đến đường mòn, trong hai con mắt bé tí, bắn ra tia tức giận.
Người đàn ông bắt được Mẫu Đơn hơi hơi nhếch mi.
“Thế nào? Mày rõ ràng đã không thành công?” Chẳng qua chỉ là một người phụ nữ có thai.
Người áo đen bĩu môi, vẫy vẫy cổ tay bị đánh đau.
“Con đàn bà này phiền toái hơn so với tưởng tượng.” Nói xong, hắn nắm tay, hướng bụng Mẫu Đơn đánh xuống thật mạnh.
Một quyền mạnh mẽ kia, khiến nàng đau đến toàn thân co rút, trước mắt biến thành màu đen, dường như muốn ngất đi.
Người áo đen lấy ra một bao tải màu đen, chụp xuống trên đầu nàng, đem thân thể đang đau đến run rẩy của nàng trùm vào trong bao tải.
“Đi mau .” Người đàn ông thúc giục .
“Được.” Nhanh chóng buộc bao tải lại. Người áo đen đứng dậy, đem bao tải to vác qua bả vai.
Mẫu Đơn chỉ cảm thấy một trận trời xoay đất chuyển, nàng ở bên trong bao tải, dùng hai tay ôm chặt bụng, đau đến run rẩy không thôi, mặc dù biết bản thân bị trói, không thể giãy dụa chút nào.
Đau đớn đến đáng sợ, như là muốn xé rách bụng của nàng, đau đến nỗi nàng thấp giọng rên rỉ.
“Im lặng một chút!”
“Không bằng đánh thêm cho nó mấy phát, để nó hôn mê, đỡ phiền toái.”
“Cũng tốt.” Hai gã đàn ông nói chuyện với nhau, xâm nhập vào trong ý thức đang dần mất đi vì cảm giác đau đớn của nàng
Nàng càng ôm chặt thân thể, bảo vệ đứa nhỏ trong bụng, bất lực chờ đợi nắm đấm mạnh mẽ kia giáng một đòn thật mạnh lên thân thể mình, nàng nhắm chặt hai mắt, run rẩy một chút, qua vài giây mới phát hiện, nắm đấm cũng không hề giáng xuống thân thể của nàng.
“Buông cô ấy ra.” Đang chìm trong lớp sương mù đau đớn, dường như nàng nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Hắc Trọng Minh.
Lại thêm một âm thanh không rõ ràng vang lên, người đàn ông khiêng nàng, vô lực ngã xuống, sau khi phát ra tiếng rên, lại ngã xuống mặt đất thật mạnh, mà cái bao tải trùm lấy nàng cũng bị rơi trong bụi cỏ ở trên đường mòn.
Ngay sau đó, là liên tiếp những âm thanh hỗn loạn, tiếng xương cốt gãy, tiếng đàn ông đau kêu, lúc đánh nhau, tiếng nắm đấm xoẹt qua quần áo, cuối cùng tràn ngập bên tai, là tiếng kêu rên cầu xin tha thứ, tiếp đó vang lên, chính là hai tiếng gãy xương gọn gàng sắc nét.
Sau đó, miệng bao tải thô ráp được cẩn thận mở ra. Nhìn xuyên thấu qua đôi hàng mi ướt đẫm mồ hôi, Mẫu Đơn ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt Hắc Trọng Minh. Sắc mặt hắn lúc này đặc biệt xanh mét.
Nàng muốn mở miệng nói chuyện, nhưng ra khỏi miệng trước lại là tiếng rên đau đớn.
Toàn thân Hắc Trọng Minh căng thẳng. Khi hắn về nhà, nghe được người báo cáo, nàng đang tản bộ trong sân nhỏ, hắn biết nàng rất thích nơi yên tĩnh này, hắn lại bước ra khỏi nhà lần nữa, đi vào bên trong sân nhỏ, không ngờ phát hiện, có hai người đàn ông lẻn vào, đang chuẩn bị bắt nàng đi.
Hắn phẫn nộ tới cực điểm, trong thời gian ngắn nhất, liền giải quyết hai tên kia.
Đáng chết!
Nếu hắn tới không đúng lúc thì sẽ ra sao? Trong lòng hắn thầm nguyền rủa, hai tay lại nhẹ nhàng ôm Mẫu Đơn ra khỏi bao tải.
Vừa khẽ động như vậy đã khiến một chất lỏng ấm áp nào đó chảy ra từ giữa hai chân nàng, thấm ướt váy của nàng, cũng thấm ướt quần áo hắn. Nàng cúi đầu, choáng váng khi nhìn đóa hoa đỏ tươi nở rộ ở trên váy của nàng.
Bỗng dưng, Hắc Trọng Minh ôm lấy nàng, nhanh chóng chạy về phía đầu đường mòn.
Tiếng gọi lo lắng, bao gồm cả tức giận, cùng với sợ hãi ở trên đầu nàng.
Sợ hãi?
Có thể sao?
Hắc Trọng Minh thế mà cũng có cảm xúc sợ hãi sao? Nhưng là chuyện gì, đủ để làm cho người đàn ông lạnh lùng, quả quyết, kiêu ngạo nhất Thượng Hại phải có cảm giác sợ hãi.
Trong lúc hôn mê sâu, nàng cảm giác hắn ôm nàng lên xe, nghe thấy hắn rống giận với lái xe.
“Mau, đến bệnh viện đi.”
Đau quá.
Mẫu Đơn ở trong lòng Hắc Trọng Minh, thở hổn hển đứt quãng, vì đau đớn mà đổ mồ hôi ròng ròng.
Cơn co thắt đau bụng sinh hết lần này đến lần khác ập đến, giống như sấm sét, từ trong bụng đánh tới toàn thân, dường như muốn đoạt đi tất cả ý thức của nàng.
Xe mới dừng lại phía trước bệnh viện, Hắc Trọng Minh liền ôm nàng, chạy vội xông vào phòng cấp cứu bệnh viện, thậm chí không chờ người mang xe đẩy tới.
“Bác sĩ!” Hắn rít gào thật lớn, vang vọng trong hành lang bệnh viện.
“Bác sĩ!” Tiếng thở hổn hển cùng tiếng bước chân truyền đến, Mẫu Đơn đau đến mức không thể mở mắt ra, chỉ có thể nghe truyền đến tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực hắn, nặng nề nhảy lên, dọc đường đi không có ai xoa dịu nàng. Nàng cố gắng khiến bản thân chuyên chú vào nhịp tiết tấu lên xuống đó, dời sự chú ý đi.
“Chuyện gì xảy ra?” Một người đàn ông nghe thấy tiếng gọi,vội chạy tới.
Theo sát phía sau là y tá, thấy váy Mẫu Đơn ướt đẫm một góc liền vội vàng mở miệng nhắc nhở.
“Bác sĩ, phụ nữ có thai vỡ nước ối.” Bác sĩ vội vã tiến lên, thấy vết máu trên váy Mẫu Đơn, đầu tiên là hơi hơi sửng sốt, sau đó thì nhíu mày, nhanh chóng kiểm tra tình trạng của nàng.
“Tử cung bắt đầu co rút lại.” Bà ta tuyên bố: “Cô ấy sắp si