Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.
, rốt cục thuận lợi đẩy đứa nhỏ ra.
“Sinh rồi, sinh rồi!”
Viện trưởng ôm lấy đứa trẻ, lớn tiếng hô: “Y tá, mau mau, cắt cuống rốn đứa trẻ đi!”
Mẫu Đơn gần như ngất đi, khi đứa trẻ cất tiếng khóc lên, nàng ở trong lòng Hắc Trọng Minh, hôn mê một lần nữa.
Khi nàng nhả răng ra, suy yếu trong lòng hắn, ngực hắn thắt lại, nhưng giây tiếp theo, hắn cảm giác được tiếng tim đập mỏng manh của nàng, dán vào ngực hắn, vẫn nhảy lên liên tục như cũ.
Trong nháy mắt đó, cổ họng Hắc Trọng Minh nghẹn lại, đôi tay vòng nhanh, càng ôm chặt nàng trong ngực.
“Em phải tiếp tục chống đỡ cho anh, biết không?”
Khi bác sĩ cùng y tá cầm máu cho nàng, hắn vẫn ngồi ở chỗ đó, gắt gao ôm nàng, bởi vì hắn hoàn toàn không có ý định sẽ rời khỏi, bọn họ cũng không dám mở miệng yêu cầu.
Trải qua hơn ba mươi mấy tiếng, vào đêm khuya ngày hôm sau, Mẫu Đơn rốt cục vì Hắc Trọng Minh sinh ra một đứa trẻ. Hơn nữa, nàng không quên, tiếp tục duy trì hô hấp của mình.
Đêm khuya, thân thể bé nhỏ nằm trên chiếc giường tơ tằm, khuôn mặt ngủ say đang trong giấc mơ ngọt ngào, động lòng người như vậy, giống như thiên sứ thuần khiết không tỳ vết.
Cửa phòng đang đóng kín được lặng lẽ mở ra, thân hình Phúc mẹ nhẹ nhàng đi đến bên giường, khẽ chạm vào bàn tay nhỏ bé của Kim Ngọc Tú.
Nàng đang trong giấc ngủ say, bỗng cảm giác được cái đụng nhẹ không tiếng động, đôi lông mi dài khẽ chớp chớp, còn ngái ngủ ngủ, vẻ mặt xinh đẹp tiếc nuối.
Nhưng khi nhìn sang bên giường thấy vẻ mặt của Phúc mẹ, nàng lập tức tỉnh táo lại, đặt ngón trỏ lên môi, ý bảo bà không cần lên tiếng.
Phúc mẹ gật gật đầu, không có phát ra tiếng động gì, xoay người liền rời khỏi phòng ngủ.
“Tôi không sao, chỉ là vì ban đêm có chút lạnh.” Mẫu Đơn nói xong, một giọt lệ rơi trên khuôn mặt xinh đẹp, vì chạy trốn giữa đêm khuya mà tái nhợt không còn chút máu.
“Vậy sao được, cô mới sinh đứa trẻ không được bao lâu nha!” Kim Ngọc Tú lo lắng nắm tay nàng, lôi kéo nàng ngồi xuống sô pha.
Một mặt vội vàng kêu: “Phúc mẹ, mau chén canh gà nóng tới đây.”
“Vâng.” Phúc mẹ gật đầu, đi tới phòng bếp, thân hình mập mạp nhưng vô cùng linh hoạt.
“Phu nhân, không cần.” Mẫu Đơn lắc lắc đầu, muốn cự tuyệt, nhưng hai tay nhỏ nhắn ấm áp của Kim Ngọc Tú vẫn giữ nàng lại.
“Tôi không nên quấy rầy phu nhân nghỉ ngơi.”
“Không, tôi vẫn chờ cô trở về mà.” Kim Ngọc Tú nói xong, hai mắt chân thành tha thiết nhìn thẳng hai tròng mắt của Mẫu Đơn, như là tìm tòi cái gì đó.
“Những ngày này, khổ cho cô rồi.” Nàng nhìn ra được, khoảng thời gian qua, cô gái trẻ tuổi trước mắt có chuyển biến rất lớn.
“Phu nhân, xin đừng nói như vậy.”
“Tôi nghe nói, trong lúc cô sinh, vì khó sinh, đã ngất một lần, thiếu chút nữa mất mạng, trong lòng vô cùng lo lắng.” Sắc mặt Mẫu Đơn trở nên càng tái nhợt. Nàng chuyển tầm mắt, vô ý thức tránh đi cặp mắt trong suốt không đáy kia của Kim Ngọc Tú, giống như sợ có thể bị thấy hết mọi chuyện qua cặp mắt đó.
“Cảm ơn phu nhân quan tâm, tôi đã không có việc gì rồi.” Nàng lần đầu nói dối trước mặt phu nhân, không muốn lại nói tiếp về tình trạng thân thể của mình .
“Nhìn sắc mặt của cô kìa xem ra còn trắng hơn giấy, sao có thể nói không có việc gì? Mấy ngày sắp tới, cô ở chỗ này nghỉ ngơi cho tốt, để Phúc mẹ giúp cô bồi bổ thân thể.”
“Không cần, tôi…”
“Đứa trẻ đâu?” Kim Ngọc Tú đột nhiên hỏi.
Thân mình Mẫu Đơn đột nhiên cứng đờ.
Trên mặt Kim Ngọc Tú có hoang mang, trong đôi mắt to trong suốt có chờ mong vô hạn.
”Đứa trẻ ở chỗ nào? Mau bế cho tôi nhìn thử xem.”
Mẫu Đơn cắn môi, từng trận đau đớn ập vào trong ngực.
“Thanh Phong?” Nàng hít sâu một hơi, cúi đầu không cách nào đối mặt với ánh mắt dò hỏi của Kim Ngọc Tú.
“Hắc gia phòng thủ quá nghiêm mật, xin thứ lỗi tôi chỉ có thể chạy ra một mình, không có cách nào mang đứa trẻ về.” Hắc Trọng Minh quản nàng cực nghiêm, mấy tháng qua nàng mang thai, Hắc gia bảo vệ rất cẩn thận, giống như tường đồng vách sắt, hoàn toàn tìm không thấy một tia sơ hở. Mãi cho đến sau khi nàng sinh xong, bởi vì khó sinh, một lần suýt chết, thân mình suy yếu cực độ, phòng vệ mới có lơi lỏng.
Không ai dự đoán được, không đến hai tuần sau khi nàng sinh xong, trong người vẫn còn suy yếu, là thời gian cần an dưỡng, liền thừa dịp Hắc Trọng Minh không ở nhà, trong đêm chạy thoát ra ngoài.
Phu nhân phái người bí mật truyền đạt thư, trong đó yêu cầu nàng lẩn trốn ra, đồng thời cũng muốn mang đứa trẻ mới sinh về.
Nhưng nàng chống lại mệnh lệnh.
Nàng không dám.
Từ sau khi sinh hạ đứa nhỏ, Mẫu Đơn hoàn toàn cự tuyệt nhìn đứa nhỏ cho dù chỉ là liếc mắt một cái. Nàng chỉ biết, sinh ra con trai, nhưng nàng không dám nhìn nó, lại càng không dám ôm nó, thậm chí cự tuyệt cùng phòng với đứa nhỏ, giống như đứa trẻ kia là vũ khí nguy hiểm nhất, đủ để hủy diệt bình tĩnh cuối cùng của nàng.
Cho nên, nàng chật vật chạy thoát trở về, để đứa nhỏ ở lại Hắc gia.
Lúc trèo tường chạy ra, xa xa nàng còn nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Tiếng