Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341440
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1440 lượt.
cô không chuẩn bị trước, suýt đập đầu vào cửa xe. Cố An Ninh trừng mắt tức giận nhìn người đàn ông trước mặt, còn Thiệu Đình lại mìm cười, có vẻ rất sung sướng, nói : “Nếu em đã muốn như vậy, đã có lần thứ nhất thì chúng ta cũng có thể có lần thứ hai”
Cố An Ninh định cho hắn một cái bạt tai nhưng đã bị Thiệu Đình túm chặt lấy tay, đặt vào đũng quần, cự thú dữ tợn kia nằm gọn trong lòng bàn tay của cô.
“Nếu muốn tôi đổi ý mà trừng phạt em tiếp, vậy thì em có thể tiếp tục khiêu khích tôi cũng được.”
Hắn nói rất bình tĩnh nhưng Cố An Ninh có thể thấy rằng hắn đang tức giận. Cô cố sức rút tay về, hì hục lau sạch tay vào lớp vải váy một cách chán ghét đến khi lòng bàn tay đỏ ửng lên mới lãnh đạm trả lời: “Không cần, tôi không tin anh”
Thiệu Đình liếc nhìn cô, chẳng nói chẳng rằng, quay ra phía cửa sổ, ánh mắt dường như đang tính toán gì đó.
—
Khi họ đến thành phó Dung thì trời đã tối, lái xe mở cửa, cung kính cúi đầu nhìn không chớp mắt, lúc này Cố An Ninh mới quan sát cảnh bên ngoài, không khỏi cười lạnh.
“Có người đã ở khu biệt thự cao cấp thế này còn phải làm lái xe cho tôi hai năm liền, giờ là lúc tôi phải trả giá đắt à?” Cô nhướng mày lên, tỏ vẻ giận dữ
Nhớ lại lúc trước mình đã tin tưởng người này đến thế nào, cảm thấy buồn cười, lại cảm thấy đáng buồn, mình như vậy bị lợi dụng không phải là đáng đời sao?
Thiệu Đình lẳng lặng liếc nhìn cô một cái, chỉnh lại vạt áo rồi xuống xe, hoàn toàn không quan tâm đến phản ứng của cô.
Cố An Ninh quên mất mình vẫn đang bị còng cùng hắn, bị kéo mạnh đến đỏ cả cổ tay, vô cùng đau. Cô chật vật nằm úp tại chỗ, hung hăng trừng mắt với nam nhân đứng ở cửa xe: “Biến thái! Như vậy tôi có thể tố cáo anh tội giam giữ người bất hợp pháp đấy!”
Thiệu Đình chống tay lên nóc xe, cúi thấp người nhìn cô, trán nhăn lại rất sâu, quan sát cô một lúc rồi kết luận: “Nhìn thì có vẻ thông minh nhưng thật ra rất ngu thì đúng hơn”
“…” Cố An Ninh có thể nói cô rất muốn chửi thề không?
Thiệu Đình kéo kéo còng tay, nhếch môi: “Tự xuống, hoặc tôi ôm em xuống”
Cố An Ninh không ngốc đến mức nghĩ Thiệu Đình tự nhiên tốt như vậy, quả nhiên hắn liền nói tiếp: “Tất nhiên cái này cũng có giá của nó, tôi không muốn bị lỗ, bỏ sức ra thì phải được lợi gì đó…”
Nghe đến “được lợi”, Cố An Ninh bật dậy, không đợi hắn nói thêm, chui ra ngoài.
Thiệu Đình thấy sắc mặt cô rất khó coi, tiến lên đi trước. Cô chỉ có thể thấy phần lưng rộng vững chãi của hắn cùng bộ Âu phục tối màu, nhìn không rõ sắc mặt, thanh âm cực kỳ lạnh lẽo: ““Em chán ghét việc làm tình với tôi đến vậy sao?”
Lời nói của hắn bay theo gió chui vào lỗ tai cô, giống như mang theo cả hơi lạnh thấu xương. GIó thổi mạnh khiến cô đau đầu, người đổ mồ hôi, đùi nhớp nháp khó chịu. Nhớ tới hành vi của Thiệu Đình trên xe lúc này, cô chỉ cảm thấy buồn cười: Thiệu Đình còn nói ra được những lời này à?
Cô hoàn toàn không nghĩ tới phản ứng của người đàn ông này, im lặng đi theo vào biệt thự.
Đây là nhà của Thiệu Đình, cô tới lần đầu tiên, đi đến cửa chính thì có quản gia ra đón. Cố An Ninh chỉ cúi thấp đầu không dám nhìn, sợ nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của bọn họ, hiện tại trông cô thật không đẹp mắt, một tay bị còng, cứ như thú nuôi đi theo đàn ông, váy trên người cũng nhăn nhúm khiến người ta không khỏi liên tưởng.
Thiệu Đình nói chuyện vài câu với quản gia, có vẻ là dặn dò làm đồ ăn cho họ, sau đó đưa cô lên nhà. Trên đường đi, Cố An Ninh có giãy giụa vài lần, nhưng rồi phát hiện ra ngoại trừ tự làm đau chính mình thì chẳng có tác dụng gì cả.
Cuối cùng cô từ bỏ, đi theo người này đến phòng ngủ. Hắn không nói gì, bắt đầu cởi cúc áo sơ mi. Cố An Ninh hoảng sợ: “Anh làm cái gì đấy?”
Thiệu Đình không quay đầu lại, đáp: “Tắm rửa, chứ làm gì?”
—-
Nghe những lời này, Cố An Ninh đỏ mặt, vùng vằng xoay người đi để tránh nhìn chiếc ao sơ mi đen của hắn dần dần tuột xuống, những đường cong dần lộ rõ. “Anh thả tôi ra đã”
Phía sau không có động tĩnh, tim Cố An Ninh đập nhanh dần. Tính Thiệu Đình vui buồn bất thường, không biết lúc nào thì đắc tội với hắn nữa. Khi nghe thấy tiếng kim loại va chạm, cô nhè nhẹ thở ra, nhưng cổ tay lại không được thả ra, mà là…
Cô kinh ngạc nhìn Thiệu Đình, Thiệu Đình chỉ liếc một cái, mặt không thể hiện gì, còng tay cô lên tủ quần áo.
“Anh…” Cố An Ninh không biết phải nói gì, nói tên này biến thái là không đủ, cô dùng sức giật ra nhưng chiếc còng tay vẫn không suy suyển, nhìn vừa nhạt nhẽo vừa mỉa mai.
Thiệu Đình, không nhanh không chậm, bắt đầu cởi quần áo: “Nếu là tôi, tôi sẽ không ngốc như thế, ít nhất có thể giữ sức, lại không làm bản thân bị thương”
Cố An Ninh cắn môi, nhìn thân hình tráng kiện của hắn xoay lại, Thiệu Đình lơ đãng nhìn, sau đó đi về phía cô.
Ngửi thấy mùi vấn đề, Cố An Ninh muốn bỏ chạy nhưng lại bị hắn ép vào không có cách nào trốn, đành phải xoay người, hai mắt dán chặt vào chiếc tủ.
Thân hình nóng hổi của hắn ép sát người cô, chỉ cách gang tấc, Cố An Ninh hít thở dồn dập, trong đầu bắt đầu hiện lên