Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342379

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2379 lượt.

y thất vọng!”
Cô ấy chưa bao giờ phản bội cậu, là cậu một mực để cho cô ấy thất vọng!
Là cậu một mực để cho cô ấy thất vọng……
Sai thủy chung chỉ có bản thân mình, quá quan tâm quyền thế danh lợi, đã sớm quên đi mộng tưởng thuở ban đầu.
Lương Nguyên lảo đảo lui về sau một bước, nhìn Tang Đồng cặp mắt đầy hối hận cùng áy náy.
Hối hận mình không thể quý trọng, một bước sai, càng thêm sai, một tay tạo thành kết cục không thể vãn hồi của hôm nay.
Lương Nguyên đột nhiên nhớ tới, trước đây thật lâu, gương mặt Tang Đồng mềm mại vẫn mang theo một tia ngây thơ, cười đến hồn nhiên chân thật, ánh mắt lại vô cùng kiên định, từng lần một tự nói với mình, tuyệt đối sẽ không rời đi hắn, tuyệt không buông tha hắn……
Nghiêm Dực Toàn ánh mắt sáng lên, kích động đến cả khuôn mặt đều đỏ bừng, ý bảo máy quay tiếp tục ghi hình.
Lương Nguyên giống như bị hút đi ý thức, thất thần lầm bầm nói: “Thật xin lỗi……”
Bi thương đến chết tâm, hắn dốc hết tất cả, cuối cùng đổi lấy một thiên hạ không có nàng……
Tâm đã thành tro bụi, cả thiên địa, chỉ còn lại nồng tan tuyệt vọng khôn cùng, đè nén làm cho người ta hít thở không thông……
Bộ phim còn chưa hoàn thành, nhưng cảnh quay của Tang Đồng đã kết thúc.
Trong lòng thoải mái không diễn tả được, nhìn lại cảnh quay vừa rồi, Tang Đồng vừa hài lòng đồng thời lại cảm thấy nuối tiếc không ngừng.
Cứ như vậy kết thúc…… Khổ cực và bận rộn mấy tháng, không nghĩ tới nói kết thúc liền kết thúc.
Tang Đồng ngồi ở trên băng ghế, nhìn nhân viên hiện trường đã quen thuộc chạy tới chạy lui trong trường quay, tất bật không ngừng, nhìn Tô Vĩ vẻ mặt ghét bỏ rửa sạch “vết máu” trên ngón tay, nhìn Nghiêm Dực Toàn gầm thét cùng diễn viên……
“Đồng Đồng……”
Tang Đồng phục hồi lại tinh thần, nhìn một chút chẳng biết lúc nào Lương Nguyên đã đứng ở bên cạnh cô, nhàn nhạt hỏi: “Có chuyện gì?”
Lương Nguyên sắc mặt cực kỳ khó coi, gương mặt ôn hòa thường ngày cũng không duy trì nổi nữa rồi, cả người có vẻ tuyệt vọng lại chán chường.
Lương Nguyên ngồi xổm xuống, nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta có thể hay không…… Nhờ một chút?”
Tang Đồng vốn định lên tiếng cự tuyệt, nhưng khi nhìn bộ dáng này của hắn, chợt nhớ tới điều gì, kể từ khi bọn họ tách ra, đã có rất nhiều năm không bình tĩnh nói chuyện rồi.
Tang Đồng thở dài, coi thường sự rầu rĩ trong lòng mình giờ phút này, gật gật đầu mà nói: “Được, tôi đi trước tháo trang sức, một lát gặp ở cửa.”
Sắc trời còn sớm, Tang Đồng cũng không đói, liền cùng Lương Nguyên đi tới một quán trà.
Hương trà lượn lờ trong không khí, Lương Nguyên hai mắt không chuyển nhìn chằm chằm vào một góc.
Tang Đồng chờ cả ngày, cũng không biết hắn muốn nói những gì, không khỏi có chút không nhịn được mở miệng: “Anh muốn nói chuyện gì?”
Lương Nguyên trầm mặc nhìn cô, từ từ cất tiếng: “Đồng Đồng, cảnh quay vừa rồi, khiến anh đột nhiên suy nghĩ hiểu rõ rất nhiều chuyện…… Nhớ trước đây thật lâu, anh đã nói với em, anh muốn trở thành một nghệ sĩ thành công, một minh tinh cực kỳ sáng lạn, khiến người của toàn thế giới đều biết đến anh…… Như vậy, ba mẹ anh ta cũng có thể trông thấy, bọn họ nhất định sẽ hối hận ban đầu đã vứt bỏ anh……”
Lương Nguyên cười chua xót: “Nhưng là, tuy vậy thì như thế nào, mặc dù anh làm được, bọn họ cũng sẽ không tới tìm anh, sợ rằng…… Bọn họ đã sớm đem anh quên mất.”
Tang Đồng nhíu nhíu mày: “Lương Nguyên, anh rốt cuộc muốn nói cái gì?”
“Anh rốt cuộc phát hiện ra, nhiều năm đuổi theo danh lợi như vậy, khiến cho anh bỏ lỡ quá nhiều, khiến cho anh thiếu chút nữa…… Quên mất mục tiêu ban đầu. Đồng Đồng, anh sai lầm rồi……”
Tang Đồng cắt ngang lời hắn: “Lương Nguyên, mỗi người có theo đuổi của riêng mình, anh có cách sống của anh, anh chỉ cần cảm thấy vui vẻ, vậy thì không sai.”
Tang Đồng dừng một chút, hỏi lần nữa: “Anh rốt cuộc muốn nói cái gì?”
Lương Nguyên khó khăn hỏi: “Đồng Đồng, anh không bỏ được, nhiều năm như vậy, anh chưa bao giờ nghĩ tới để xuống đoạn tình cảm cùng với em…… Em có yêu anh sao? Nếu như em thật có yêu anh, vậy sao em lại có thể yêu người khác?”
Tang Đồng trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên trào phúng mà cười.
“Lương Nguyên, anh không khỏi quá buồn cười, hiện tại hỏi vấn đề này anh hi vọng được nghe được đáp án như thế đây? Nói không có yêu, như vậy anh sẽ dễ chịu hơn một chút? Hay là nói có yêu, để cho anh ngoài hối hận còn có thể được một chút an ủi?”
Lương Nguyên ngẩng đầu lên, nhìn cô mong đợi nói: “Anh đã nhận ra được sai lầm của mình, anh không thể cho em tin tưởng ngang hàng, ba năm trôi qua, anh lúc nào cũng hối hận cùng khổ sở…… Hiện tại, anh chỉ muốn biết em có yêu anh hay không, Đồng Đồng, nếu như, nếu như em còn nguyện ý tiếp tục yêu anh, anh……”
“Anh nghĩ chuyện này có thể sao?” Tang Đồng không để ý tới ánh mắt tha thiết của hắn, trấn định tự nhiên mà nói “Lúc này, anh còn muốn nghe suy nghĩ của tôi sao?”
Lương Nguyên kiên định nói: “Anh muốn nghe lời thật.”
Tang Đồng nhìn hắn, đột nhiên nở nụ cười: “Lương Nguyên, anh biết không? Anh đi nước Mĩ ngày đó tôi liền gả cho