pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2386 lượt.

t quả là ngươi tuyệt đối đảm đương không nổi đâu!
Tang Đồng lệ rơi đầy mặt ở trong lòng yên lặng hung hăng kiểm điểm lại mình một lần lại một lần.
Lạc Hưởng Ngôn tâm sinh bất mãn, nắm eo của cô hung hăng đụng vào, lại lui ra,cũng không hoàn toàn lui ra ngoài, tiếp theo sau đó mãnh liệt xuyên vào.
“Lúc này còn thất thần?”
Tang Đồng liên tục không ngừng đưa tay vắt lên vai hắn, sáp lại gần hôn hắn một cái, cầu xin tha thứ: “Không có, em là đang say mê, ông xã tha cho em đi……”
Lạc Hưởng Ngôn mặt mũi trong ngoài đều chiếm được thỏa mãn thật lớn, kiêu ngạo hừ hừ, nâng lên chân của cô gác qua đầu vai, sau đó từ trên xuống dưới hung hăng co rút.
Tang Đồng thân thể cơ hồ bị vắt cạn, bắp đùi bị ép tới chua xót đau đớn vô cùng, đồng thời cùng lúc truyền tới từng trận lửa nóng tô ngứa ngáy, cư nhiên lại có một loại khoái cảm hòa hợp khó nói nên lời.
Tang Đồng rên rĩ đứt quãng, trước ngực hai luồng tuyết trắng bị vuốt ve thành các loại hình dáng, trên dưới giáp công khoái cảm như sóng lớn mãnh liệt, rất nhanh liền đem lý trí cuốn sạch không còn một mống.
Lạc Hưởng Ngôn cảm thấy vẫn không hài lòng lắm, một tay bày ở sau lưng cô, để cho cô dính sát vào trước ngực mình, một tay khác kìm chặt tại bụng mềm mại của cô.
Tang Đồng tựa như một con tôm đỏ rực bị ép khô, hai chân cùng tay cơ hồ tiếp xúc chặt chẽ với nhau, toàn bộ thật chặt quấn ở trên cổ của Lạc Hưởng Ngôn. May nhờ cô quanh năm luyện tập vũ đạo, thân thể dẻo dai thật tốt, mới có thểmặc cho Lạc Hưởng Ngôn giày vò như vậy.
Mỗi một lần tiến nhập thật sâu, cũng có thể sờ được cứng rắn của anh nơi bụng cô, ở thời điểm lui ra, bàn tay dùng sức mà ấn xuống, lại cứ không chịu rút ra hoàn toàn, mặc cho chất lỏng được rót đầy bị chính mình va chạm ở trong cơ thể cô vang vọng.
Tang Đồng không tự chủ gắt gao xoắn lại thật chặt, khoái cảm kinh người nhưvậy, chưa bao giờ trải qua cảm giác mãnh liệt như thế, loại rung động khiến linh hồn vui thích này, thế nhưng Tang Đồng hơi có chút sợ hãi.
Tang Đồng rốt cuộc không nhịn được khóc sụt sùi ra tiếng, thương xót cầu xin: “Không cần, a —— ông xã, van cầu anh……”
Lạc Hưởng Ngôn cặp mắt sáng ngời kinh người, đáy mắt ám muội tất cả đều là nồng nặc **, nảy sinh ác độc thẳng tiến, thở hổn hển trêu chọc: “Mới đó đã không chịu nổi? Nhẫn nại chút!”
Nước mắt càng ngày càng nhiều, Tang Đồng mê loạn lắc đầu, giống như là khôngchịu nổi khoái cảm to lớn như vậy.
Mỗi một lần tiến vào cũng hung hãn như vậy, mang theo khí thế của gió đạp sóng, đụng vào nơi mẫn cảm nhất mềm mại nhất, thậm chí có thể cảm nhận được hình dáng của nó, nóng bỏng giày vò cô.
Sau đó ở mỗi một lần thối lui khỏi thì lại dẫn xuất từng đợt sóng mãnh liệt, có thể cảm nhận được vật cứng rắn ấy đang nhồi lên trong ổ bụng, cái loại cảm giác gần như không thể giữ lại đó, khó chịu vô cùng, cố tình lại mang theo sung sướng khôn tả.
Tang Đồng cảm giác bản thân sắp điên rồi, cao triều mang đến từng trận co rút không khống chế được, run run rẩy rẩy ngẩng đầu lên, cắn lỗ tai Lạc Hưởng Ngôn dùng sức mút vào.
Địa phương nhạy cảm bị công kích như vậy đánh trúng, Lạc Hưởng Ngôn rốt cuộc không nhịn được nữa, rên lên một tiếng, bắp thịt toàn thân chợt căng cứng, chống đỡ ở nơi sâu nhất phát tiết ra.
Vốn là bụng bị kéo căn phồng ** phun trào, chất lỏng nóng rực của hai người không cách nào đổ xuống đi ra ngoài, □ như cũ bị Lạc Hưởng Ngôn vững vàng chận lại, vốn đã nhạy cảm thân thể không chịu nổi kích thích mãnh liệt như vậy, dẫn phát từng đợt lại từng đợt cao triều nối tiếp nhau.
Lạc Hưởng Ngôn để xuống Tang Đồng, nặng nề đè ở trên người cô.
Tang Đồng ý thức từ từ quay về, toàn thân vô lực xụi lơ ở bên dưới Lạc Hưởng Ngôn, bắp đùi nhẹ nhàng run rẩy, hiển nhiên là vừa mới bị uốn cong quá mức đưa tới một cơn chuột rút nhẹ.
Tang Đồng khó chịu di động, khuôn mặt đầy nước, phân không ra nơi nào là mồ hôi, nơi nào là nước mắt, tóc từng sợi dính vào trên da thịt trần trụi, toàn thân dinh dính ngứa ngáy, hết sức khó chịu.
Tang Đồng yếu ớt như muỗi kêu rầm rì : “Van anh, mệt quá……”
Lạc Hưởng Ngôn thở dốc hồi lâu, một tay chống đỡ bên người Tang Đồng, thẳng lên trên nhìn cô.
Đầu tóc rối phiêu tán ở trên giường, trên mặt đỏ ửng sau cao triều, cặp mắt mọng nước mông lung mang theo một tia cầu khẩn, bộ dáng nhỏ bé đáng thương rõ là…… vừa mới bị người ta ác độc chà đạp a!
Lạc Hưởng Ngôn nhìn cô bị dày vò thê thảm như vậy, rốt cuộc lòng có chút không đành lòng, hôn một cái trên trán của cô nói: “Muốn anh đi ra ngoài?”
Tang Đồng ngay cả sức để gật đầu cũng không có, chỉ có thể thỏ thẻ “Ừ” một tiếng, trên mặt hiện ra thần sắc cảm kích.
“Vậy em bây giờ nói một chút coi, ông xã là súng thần công, còn là kim thương?”
Tang Đồng hoàn toàn không cần giữ thể diện nữa, nịnh hót nói: “Kim thương! Ông xã thật là giỏi, ông xã lợi hại nhất!”
Lạc Hưởng Ngôn Tâm vô cùng hài lòng, cười rộ lên nghe sao mà hung ác, thanh âm lại êm ái vô cùng: “Thật biết nghe lời, vậy ông xã sẽ ra ngoài……”
Nói xong, Lạc Hưởng Ngôn chậm rãi rút ra phân t