Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2303 lượt.

ng hét lớn, “Anh có biết hay không cô ấy thích anh nhiều năm rồi!”
Lương Nguyên mặt đen lại cả giận nói: “Nói bậy! Em ấy chỉ là quá lệ thuộc vào anh mà thôi, làm sao có thể đối với anh có loại tư tưởng kia! Chẳng lẽ…… Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân vẫn luôn tồn tại trong lòng em? Coi em ấy thành tình địch không có thật! Lòng ghen tỵ của em lúc nào đã trở nên nặng như vậy, thậm chí Tiểu Nghệ cũng không thể dễ dàng tha thứ……”
“Cho tới bây giờ anh cũng chưa từng tin tưởng qua……” Tang Đồng mệt mỏi khoát tay áo, lời nói vô nghĩa tất cả đều là đau lòng.
“Lương Nguyên, anh hãy thành thật mà nói, có phải anh và Lương Tiểu Nghệ lên kế hoạch tốt lắm, cùng đi nước Mĩ quốc phát triển văn phòng của mình hay không?”
Lương Nguyên toàn thân cứng đờ, mất tự nhiên nói: “Không phải đã nói rồi sao, tương lai như thế nào còn chưa có xác định,…… Là thật không bỏ được!”
Tang Đồng quay đầu sang nhìn hắn, bọn họ ở chung một chỗ nhiều năm như vậy, Lương Nguyên trên mặt ngây thơ đã sớm biến mất không còn một mống, góc cạnh càng thêm rõ ràng, mang theo mị lực thành thục của đàn ông.
Mà đôi mắt khiến cho cô động lòng không dứt, sẽ không còn chung tình yên ả như ban đầu nữa, từ lúc nào đã lấp đầy do dự cùng trốn tránh.
“Đừng đi được không? Nguyên Nguyên…… Ở lại, rút lui, hai chúng ta bắt đầu lại từ đầu, lần này cũng không cần lén lén lút lút nữa……”
Trên mặt Lương Nguyên trong nháy mắt lộ vẻ xúc động, do dự hồi lâu, khổ sở nói: “Đồng Đồng, đi nước Mĩ là cơ hội tốt nhất, Tiểu Nghệ vì bỏ ra quá nhiều, không thể cứ như vậy cô phụ em ấy…… Lại nói, coi như lưu lại, cả hai hiện tại cũng không thể công bố trước mọi người.”
Tang Đồng nhàn nhạt nói: “Không thể cô phụ cô ấy, chẳng lẽ là có thể cô phụ em sao? Lương Nguyên, anh có biết hay không, cho tới bây giờ em cũng không quan tâm địa vị gì đó, ban đầu hai bàn tay trắng không phải cũng như lựa chọn bây giờ sao? Cùng lắm thì cả hai đều rút khỏi, thế giới lớn như vậy, hai chúng ta có thể làm công việc khác……”
“Đủ rồi!” Lương Nguyên khổ sở cắt lời cô, “Đồng Đồng, em không hiểu, vĩnh viễn không hiểu cuộc sống của một đứa cô nhi hai bàn tay trắng ngay cả cơm cũng ăn không đủ no! Nỗ lực nhiều năm như vậy, so với người khác khổ cực gấp mấy chục lần, thật vất vả mới có hôm nay! Đây là giữ lại chút tự tôn cuối cùng, hay là toàn bộ cuộc sống đều phải dựa vào nó, không phải nói không quan tâm thì được! Đời này anh không bao giờ muốn lại trải qua những ngày như vậy nữa…… Ngay cả sống chết cũng không thể nắm trong tay mình, qua hôm nay không biết ngày mai thì như thế nào, thậm chí không thể bảo đảm còn có ngày mai…… Cảm giác như vậy em không hiểu! Đồng Đồng, nghe lời, hai năm, chỉ hai năm, chờ hai năm…… Cho cả đời phú quý hạnh phúc, không nên hành động tùy ý……”
Tang Đồng rốt cuộc không nhịn được nữa, nước mắt chậm rãi chảy xuống.
Trong đầu ồ ạt kéo tới những hình ảnh từng cùng Lương Nguyên trải qua như thước phim quay chậm, nhưng cuối cùng đột nhiên trống rỗng, đột nhiên bản thân nhận ra, thật tốt, hôm nay hóa trang hiệu quả phi thường tốt, nếu không đi ra ngoài lại đưa tới một trận xôn xao.
Tang Đồng giống như nghe được tiếng thủy tinh rơi xuống đất, rầm rầm rào rào, đó là thanh âm tan nát cõi lòng.
Tang Đồng tự giễu cười lên: “Không hiểu cuộc sống, chẳng lẽ Lương Tiểu Nghệ thì hiểu sao? Đừng nói chuyện, nghe em nói! Lương Nguyên, không sợ chịu khổ, hai bàn tay trắng, có thể làm lại từ đầu, một chút xíu cố gắng……”
Tang Đồng ánh mắt dần dần kiên định xuống, giọng nói bình tĩnh lại lộ ra quyết tuyệt: “Nhưng là, nếu như rời đi, tất cả sẽ mất hết. Ngày khác nếu lại gặp, chỉ giống như trông thấy một người xa lạ. Từ đó về sau, cả hai không còn quan hệ!”
Lương Nguyên chợt ngẩng đầu lên, cặp mắt đỏ bừng, giống như bị vây khốn buộc đến đường cùng, đè nén quát um lên: “Không nên ép anh!”
“Là em đang ép!”
“Tại sao? Tại sao em không thể hiểu?” Lương Nguyên nặng nề nện một cú trên tường, kích động lại tuyệt vọng nói, “Rốt cuộc em có yêu anh hay không! Em có biết hay không, cảm giác sợ hãi khi không có gì là như thế nào! Nếu quả thật có yêu, tại sao không thể đợi hai năm, tại sao phải khiến sự nghiệp bị hủy trong chốc lát?”
Tang Đồng lắc đầu một cái, khống chế không được nước mắt của mình, âm thanh run rẩy nói: “Yêu, Lương Nguyên, nhưng đây không thể trở thành lý do vô điều kiện lui bước. Em mệt mỏi rồi, không muốn một lần lại một lần thất vọng! Nếu nói không biết, vậy coi như không gì là được, Lương Nguyên, hi vọng sau khi có được tất cả anh sẽ không hối hận, chúc anh tiền đồ rực rỡ!”
Tang Đồng nhẹ nhàng lau nước mắt, sửa lại làn váy một chút, từng bước một rời đi.
Thái độ này quá quyết tuyệt, khiến đáy lòng Lương Nguyên đột nhiên sinh ra khủng hoảng không thể tiếp tục vãn hồi.
Lương Nguyên thanh âm run rẩy, hướng về phía bóng lưng tuyệt vọng của cô cất tiếng buồn bã giữ lại: “Đừng đi, Đồng Đồng……”
Tang Đồng dừng lại bước chân, lại như cũ không quay đầu lại, nhàn nhạt hỏi: “Không đi, vậy anh cũng đừng đi?”
Lương Nguyên trầm mặc.
Tang Đồng khẽ


XtGem Forum catalog