Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2485 lượt.
p trong nháy mắt bị những lời này của Lạc Hưởng Ngôn phá hư.
Tang Đồng tức giận đổi đâm sang nhéo, nhéo một chút da thịt của hắn mắng: “Trong đầu trừ những chuyện hạ lưu kia anh còn có thể nghĩ tới cái gì khác nữa hả!”
Lạc Hưởng Ngôn cợt nhã nói: “Thực sắc tính dã nha, đây cũng là thường tình…… Ừ, cái bàn này chế tạo đặc biệt nha, bảo đảm động như thế nào cũng sẽ không phát ra tiếng vang, bền chắc lắm đó!”
Tang Đồng mặt không thay đổi nhìn hắn: “A, lông dài ra rồi sao?”
Lạc Hưởng Ngôn sắc mặt cứng đờ, tức giận gầm nhẹ nói: “Có thể không nhắc tới chuyện này nữa được không?”
Tang Đồng gật đầu một cái, khẽ mỉm cười sửa lời nói: “Chưa đủ lông đủ cánh còn giở trò lưu manh…… Nhị gia như vậy là không được đâu nhé!”
Mấy ngày nay đều là như vậy, mỗi khi Lạc Hưởng Ngôn động chút tâm tư, Tang Đồng luôn dùng chiêu này thành công làm cho hắn mềm nhũn xuống.
Lạc Hưởng Ngôn thất bại buông cô ra, không nhịn được phất tay một cái: “Đi đi đi, đi tắm!”
Tang Đồng trải giường xong, Lạc Hưởng Ngôn liền bọc áo choàng tắm đi ra.
“Sao lại không đem tóc lau khô thế?”
Tang Đồng cau mày ném cho hắn một cái khăn lông khô, Lạc Hưởng Ngôn tiếp được cũng không lau, xoay xoay vặn vặn cọ lên giường, cố giả bộ bình tĩnh hỏi: “Cái kia…… lông sau khi cạo xong, đại khái bao lâu sẽ mọc ra cái mới?”
Tang Đồng xì một cái, cố nén cười thật to **, làm ra vẻ trấn định nói: “Đừng nóng vội nha, nếu như chỉ đơn giản dùng dao cạo, đại khái dăm ba ngày là có thể dài ra cái mới, một hai tháng là có thể khôi phục nguyên dạng. Chỉ là……”
Lạc Hưởng Ngôn khẩn trương hỏi: “Chỉ là cái gì?”
Tang Đồng liếc nhìn phía dưới của hắn, thở dài, sâu kín nói: “Dùng kem cạo lông hiệu quả tốt nhất, không quá ba tháng, thì đừng nghĩ khôi phục……”
Lạc Hưởng Ngôn mặt xanh như tàu lá chuối, không nhịn được bộc phát, chỉa về phía nàng giận dữ hét: “Tang Tiểu Đồng, em đủ tuyệt tình! Cạo liền cạo, lại còn dùng kem cạo lông! Còn đặ biệt nhổ cỏ tận gốc!”
Tang Đồng nhún nhún vai, bình tĩnh lau nước miếng phun đến trên mặt, cố làm ra vẻ vô tội nói: “Đây không phải là sợ em sảy tay, sơ ý một chút cắt ** sao?”
Lạc Hưởng Ngôn giận dữ: “Cám ơn nhiều! Có phải còn muốn anh cảm kích em đã sử dụng giấy dầu hay không hử?”
Tang Đồng cười híp mắt nằm trong chăn: “Ai nha, nơi đó có thể sử dụng giấy dầu à, chuyện này chơi đùa quá lố sẽ bị thương, ngộ nhỡ phát sinh chướng ngại gì sau này, Lạc gia đoạn tử tuyệt tôn, mẹ không thể không khai đao chém thành mấy khúc nha…… Tốt lắm, đừng làm rộn, nhất định sẽ dài ra, ngủ đi ngủ đi!”
Lạc Hưởng Ngôn bi phẫn muốn chết, hung hăng kéo chăn trùm kín đầu.
**************** là Nhị gia bị cạo chíp bông tạo thành phân cách tuyến ****************
Khoảng cách ba năm, Tang Đồng lại lần nữa đứng trước sân khấu, dùng thực lực chứng minh danh hiệu ảnh hậu lúc đầu của mình, không phải chỉ là hư danh.
Bộ phim đã phá vỡ kỷ lục phòng bán vé mấy năm gần đây, lấy khí thế không người nào có thể kháng cự, không hề trì hoãn đánh thẳng vào cuộc đua tranh giải Kim Phủ.
Giải thưởng Kim phủ vai nữ chính xuất sắc nhất, kia thanh tiểu Kim phủ rực rỡ, lần nữa được giao đến tay Tang Đồng.
Đối diện với vô số khuôn mặt dưới đài, Tang Đồng giờ phút này nội tâm cư nhiên bình tĩnh vô ba. Không có xúc động tự hào như khi lần đầu tiên lên nhận giải, cũng không có tuyệt vọng đau thương như lần trước nữa.
Tang Đồng nhìn Tiểu Kim phủ trên tay một chút, hướng về phía micro cười nói: “Nếu như không phải cái thanh này được mài quá sắc bén, tôi thật rất muốn giống như các ngôi sao khác khi nhận giải Kim phủ, hôn lên phần thưởng của mình.”
Lời này vừa nói ra, dưới đài ồn ào cười to.
Tang Đồng làm bộ thở dài: “Không có biện pháp, dáng vẻ so ra thì rất xinh đẹp, ngộ nhỡ làm cho mặt mày hốc hác, đoán chừng liền hoàn toàn không thể tiếp tục lăn lộn bên ngoài nữa rồi…… Trước kia đem việc giành lấy giải thưởng là mục tiêu phấn đấu, hiện tại mới hiểu được, mặc dù có lấy được phần thưởng cao nhất, vẫn như cũ không thể dừng bước tiến tới. Dòng đời vẫn chảy, phấn đấu không ngừng!”
Dưới đài vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Tang Đồng giơ Kim Phủ trong tay lên, trong đoàn người tìm được Lạc Hưởng Ngôn, cùng hắn xa xa nhìn nhau, khẽ mỉm cười nói: “Tôi muốn cảm ơn rất nhiều, nhưng nên cảm ơn nhất, chính là chồng của tôi. Là anh ấy không xa không rời bồi ở bên cạnh, mỗi một lần khốn cảnh, đều là anh ấy yên lặng ủng hộ, ở trong tuyệt vọng đốt một ngọn đèn, ánh sáng mặc dù yếu ớt, nhưng lại chiếu sáng toàn bộ thế giới. Không có anh ấy, tôi sẽ không thể có được ngày hôm nay…… Lạc Hưởng Ngôn, là cả đời này là vai nam chính duy nhất của tôi!”
Trong tiếng vỗ tay như sấm, Lạc Hưởng Ngôn đáy lòng một mảnh mềm mại.
Còn có cái gì có thể so với giờ khắc hạnh phúc này sao?
Vợ yêu đứng trên đài, giống như một ngôi sao chói mắt, lóe ra ánh sáng lấp lánh. Nhiều người yêu thích cô như vậy, mà cô lại ở trước mặt hàng tỉ người, không chút nào che giấu tuyên bố, hắn là vai nam chính duy nhất cả đời này của cô!
Sẽ không có lời nói nào, so “Cả đ