Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342256

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.

ý tứ như vậy…… Uống rượu xong rồi, nhưng cô còn chưa nói xin lỗi lão Vương đâu!”
Tang Đồng không cảm thấy mình có lỗi, nhưng là người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, Tang Đồng không thể làm gì khác hơn là đi tới bên cạnh tên bụng bự cúi người chào nói: “Thật xin lỗi.”
Còn chưa có nâng người lên, Tang Đồng đã cảm thấy người không thăng bằng, mắt thấy sắp ngã về phía trước, may nhờ luống cuống tay chân bắt được cái ghế bên cạnh mới không có ngã xuống.
Tang Đồng cực kỳ khó chịu, hơi sức toàn thân giống như lập tức biến mất hầu như không còn, trận khô nóng không hiểu ở đâu xuất hiện dịch chuyển toàn thân, thần trí cũng có chút mơ hồ không rõ, cảm giác tay chân sắp thoát khỏi sự khống chế chính mình.
Tang Đồng khó khăn ngồi ở trên ghế, chưa bao giờ trải qua tình cảnh như thế này khiến cho lòng cô sinh ra cảm giác vô cùng sợ hãi, hung hăng bấm vào lòng bàn tay để giữ cho bản thân một tia thanh tỉnh cuối cùng, lặng lẽ lấy ra điện thoại di động đè vào số củaLương Nguyên, chống đẩy đi ra ngoài.
Những hành động này đều nằm trong mắt những người khác, lại không một ai tiến lên ngăn cản, mọi người giống như say mê thưởng thức một vở kịch nhìn cô phí công giãy giụa.
Lương Nguyên tắt máy, tia thanh tỉnh cuối cùng của Tang Đồng cũng đã dùng hết, lòng tràn đầy tuyệt vọng rốt cuộc điện thoại di động cũng không cầm được nữa. Trong giây phút bóng tối sắp đánh úp tới cô tựa hồ thấy có người đang đi về phía mình.
Giống như phát sốt, đầu đau muốn nứt ra, trên người một hồi lạnh một hồi nóng, trong người khó chịu như muốn được cái gì lấp đầy.
Chìm nổi trôi giạt trong mộng cảnh, Tang Đồng đột nhiên tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở một căn phòng xa lạ, toàn thân vô lực, huyệt thái dương giật giật, đầu đau như muốn nổ tung, ngay cả quần áo trên người cũng không phải là bộ ban đầu cô mặc.
Tang Đồng nhớ tới chuyện xảy ra trước khi té xỉu, lập tức mặt trắng như tờ giấy, đầu óc trống rỗng, tay run run vén lên một góc chăn, phát hiện mình mặc là áo choàng tắm của khách sạn, bên trong áo choàng tắm trống trơn cái gì cũng không có.
Quả nhiên là đã xảy ra chuyện, Tang Đồng đáy lòng một mảnh mờ mịt, chỉ cảm thấy không còn hy vọng, hốc mắt đỏ lên, gắt gao nắm chặt chăn.






"Em đã đã tỉnh?”
Tang Đồng nhanh chóng nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn về phía cửa, Hannah đang cầm mấy cái túi bước nhanh đến.
“Cám ơn trời đất, tiểu tổ tông của tôi ơi, em cuối cùng cũng tỉnh rồi!”
Tang Đồng khổ sở trong lòng, cắn môi, cúi đầu không nói một lời.
Hannah đem túi ném cho cô: “Nếu tỉnh thì nhanh thay quần áo đi, buổi tối chính là lễ trao giải, em tốt nhất chuẩn bị một chút……”
Tang Đồng trong lòng nghi ngờ càng sâu: “Cú điện thoại kia là từ nội bộ công ty gọi tới, đến tột cùng là người nào em không có nghe ra……”
Han¬nah trầm mặt suy tư chốc lát, nói: “Rất nhiều điện thoại của nội bộ công ty đều đặt ở địa điểm công cộng, tùy tiện ai cũng có thể sử dụng, nhất định là có người cố ý hãm hại em! Chuyện này chị sẽ đi thăm dò…… Tóm lại lần sau, làm việc phải suy nghĩ cẩn thận trước sau, không xác định liền gọi điện thoại hỏi chị hoặc là Văn Ca, nếu không nói cho Hàn Tả Tả cũng được!”
Tang Đồng trong lòng vẫn còn sợ hãi, ngoan ngoãn gật đầu đồng ý……
Tang Đồng nhìn “ngựa xe như nước” trên đường phố qua cửa sổ thủy tinh, nội tâm một mảnh lạnh lẽo, tay đang cầm chén cà phê dùng sức đến đốt ngón tay trắng bệch.
Thì ra là…… Từ vừa mới bắt đầu, chính là cô tự mình đa tình, ngay từ lúc đó, Lương Tiểu Nghệ đã hận cô như vậy!
Tang Đồng tự giễu cười, cô vẫn cho là bởi vì cô và Lương Nguyên ở chung một chỗ không để mắt đến Lương Tiểu Nghệ, là cô cướp lấy tình yêu thương Lương Nguyên dành cho Tiểu Nghệ quan ái, mới khiến cho Lương Tiểu Nghệ hận cô như thế. Không nghĩ tới từ đầu đến cuối…… Lương Tiểu Nghệ đã không coi cô như bằng hữu!
Như vậy vừa lúc bắt đầu hai người thân thiết vui đùa quan tâm lẫn nhau đều là giả sao?
Thẩm Lạc nhìn sắc mặt cô không tốt, thức thời ho một tiếng nói: “Tôi còn có chuyện, đi trước……”
Tang Đồng lấy lại tinh thần, khó khăn cười cười: “Gặp lại!”
Thẩm Lạc đi hai bước, quay đầu lại nói: “Giữa tôi và cô thật ra thì cũng không có bao nhiêu thù hận, cho nên có mấy lời không thể không nói…… Con tiện nhân kia không phải cô có thể đấu lại, có thể tránh liền tránh đi, ngàn vạn lần đừng nghĩ tới báo thù gì đó…… Lương Nguyên chính là phiền toái, cách hắn xa một chút thì tốt hơn!”
Tang Đồng mệt mỏi nhu nhu thái dương, đứng lên từ từ đi ra quán cà phê, lái xe về nhà.
Giải thưởng Kim Bách Linh – nữ ca sĩ xuất sắc nhất năm đó, Tang Đồng nội tâm nửa điểm hi vọng cũng không có. Chỉ bằng việc cô đắc tội nhiều nhân vật trọng yếu như vậy, cũng không thể đoạt giải, hơn nữa về sau còn có thể tiếp tục công việc trong làng giải trí hay không cô cũng không biết.
Nhưng nhiều người nhìn cô như vậy, nhiều người ái mộ mong chờ cô như vậy, dù là thua đến thất bại thảm hại, dù là một chút hi vọng cũng không có, Tang Đồng vẫn muốn