XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342260

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2260 lượt.

rất nhiều nữ nghệ sĩ so với con điều kiện tốt hơn rất nhiều……Bằng không ty khác cũng có rất nhiều ứng viên thích hợp nha?”
Lạc phu nhân híp híp mắt, không trả lời vấn đề của cô, nhàn nhạt mở miệng: “Tang Đồng, con có phải lúc đó cho là không có trợ giúp của con Lạc gia sẽ không vượt qua được cửa ải khó khăn hay không?”
Tang Đồng không hiểu đề tài thế nào đột nhiên chuyển tới vấn đề này, nhất thời lúng ta lúng túng không biết làm sao trả lời.
Lạc phu nhân cười nói: “Lạc gia từ lúc tiến vào cái vòng luẩn quaẩn này, gió to sóng lớn gì chưa từng thấy qua? Bất quá chỉ là một công nhân bị chết, chẳng lẽ lại thật sự không có cách nào giải quyết sao?”
Tang Đồng trầm mặc một hồi lâu hỏi: “Mẹ, ngài muốn nói cái gì?”
Lạc phu nhân nhìn cô, thở dài nói: “Ta dưỡng ra đứa con trai này quả thật rất tốt……” Giọng điệu đột nhiên chuyển một cái nói “Chắc hẳn cửa hàng thời trang ‘Mỹ Ái’ con cũng không xa lạ chứ?”
Tang Đồng kinh ngạc hỏi: “Làm sao mẹ biết Mỹ Ái?”
Đột nhiên nghĩ đến ngày đó ở Vinh Hiển nhìn thấy lão Triệu quản lý Mỹ Ái, Tang Đồng trong lòng có một loại suy đoán xuất hiện.
Lạc phu nhân nhàn nhạt cười cười: “Con cho rằng với kiến thức nửa năm mình vừa học vừa chơi là có thể trở thành nhà thiết kế rồi hả? Chỉ bằng vài bức vẽ linh tinh của con, sẽ có người gấp gáp muốn mua? Đó là Hưởng Ngôn tự mình móc tiền túi mua lại…… Nó muốn giúp con, lại sợ con không vui, làm tổn thương tự ái của con, cho nên cho mới thu mua cửa hàng thời trang sắp đóng cửa đó với một số tiền lớn, để cho bọn họ đặc biệt thu mua thiết kế của con, thật ra thì đã sớm đổ vào không biết bao nhiêu tiền……”
Tang Đồng sững sờ ngồi ở đó, nhớ lại những năm này Lạc Hưởng Ngôn luôn tự nhiên quan tâm, trong lòng nhất thời không biết là gì tư vị.
Lạc phu nhân nhìn chằm chằm vẻ mặt của cô, trong lòng tính toán, trên mặt như cũ không biến sắc, nói tiếp: “Vốn là ta không muốn mượn danh Hưởng Ngôn, dù sao đây cũng là nó cam tâm tình nguyện làm, ta đây sao ngược lại giống như đang bắt báo đáp ân tình, cũng sẽ làm váy bẩn lòng tốt của nó…… Nhưng Nghiêm Đạo là bạn tốt nhiều năm của ta, bộ phim này kinh phí quá lớn, Vinh Hiển năm nay tất cả tài lực đều đặt vào bộ phim này, cho nên ta không thể không đem con trai ra sử dụng! Nghiêm Đạo nhìn trúng con, như thế nào, nữ chính không tính là bôi nhọ con chứ?”
Tang Đồng có chút do dự: “Nhưng là, con đã ba năm không có đóng phim rồi……”
Lạc phu nhân cười khẽ: “Vậy thì thế nào? Bộ phim con diễn ta đã xem qua, quả thật không tệ…… Một người nghệ sĩ, cho dù thối lui ra khỏi cái vòng này, những thứ đã khắc vào cốt tủy cũng sẽ không thay đổi! Ta tin tưởng ánh mắt Nghiêm Đạo. Ngươi đừng vội quyết định, đây là kịch bản, con cầm về xem kỹ hẵn nói.”
Tang Đồng nhận lấy kịch bản, thận trọng gật gật đầu nói: “Mẹ yên tâm, con nhất định nghiêm túc suy nghĩ.”
Tang Đồng trở về nhà liền không kịp chờ đợi móc kịch bản ra.
《 Khuynh tẫn thiên hạ 》 là Dương Vận Văn kim bài biên kịch viết về chuyện xưa tranh giành quyền lực, đem đại nghĩa danh tộc, lý tưởng khát vọng, yêu hận tình thù đan chung vào một chỗ. Đề tài không tính là mới mẻ độc đáo, nhưng lại thắng ở chỗ đất diễn rộng rãi, tình cảm phong phú, mấu chốt có cao trào xung đột tình cảm rất rõ ràng, nhân vật cũng rất có sức cuốn hút.
Vốn là còn chút xíu do dự, nhưng sau khi xem hết kịch bản, Tang Đồng đã quyết định nhận vai diễn này.






Lúc Lạc Hưởng Ngôn về đến nhà thấy Tang Đồng còn chưa ngủ, trong tay cầm một quyển gì đó vùi ở trên sô pha, không biết đang suy nghĩ cái gì, ngay cả hắn trở lại cũng không phát hiện.
Lạc Hưởng Ngôn đi tới trước mặt cô, đưa tay ở trước mắt cô quơ quơ hỏi: “Làm gì đó? Trễ như vậy thế nào còn không đi ngủ?”
Tang Đồng cả kinh hồi hồn, quơ quơ kịch bản trong tay nói: “Không có việc gì, em mãi xem kịch bản, không để ý thời gian.”
“Kịch bản?” Lạc Hưởng Ngôn kinh ngạc rút đi kịch bản trong tay cô, vừa lật vừa hỏi, “Khuynh tẫn thiên hạ? Đây không phải là bộ phim Nghiêm Đạo sắp đóng máy sao?”
Tang Đồng nhún vai một cái: “Đúng vậy a, Nghiêm Đạo mời em diễn xuất, em nói là muốn xem trước kịch bản một chút……”
“Trả cho anh!”
Tang Đồng nhanh chóng thu tay lại, mở ra, cười nói: “Ơ, khăn tay em đưa cho anh không phải anh không thích sao? Thế nào còn mang theo bên người nha?”
Lạc Hưởng Ngôn quay mặt đi, hừ lạnh một tiếng nói: “Khăn tay của anh đã đem đi giặt, tạm thời không có cái khác sạch sẽ, không thể làm gì khác hơn là lấy cái của em vừa vặn thích hợp……”
Tang Đồng khẽ cười một tiếng, mở ra khăn tay, màu xanh dương đậm ở một góc khăn tay, thêu hoa thể L. Đây là ban đầu Tang Đồng học thiết kế tiện tay làm được, đưa cho Lạc Hưởng Ngôn làm lễ vật, còn bị hắn khắp nơi cười nhạo một phen.
Tang Đồng khẽ mỉm cười, nghiêm túc nói: “Lạc Đà, cám ơn anh những năm qua đã chăm sóc em.”
Lạc Hưởng Ngôn có chút không tự nhiên, lỗ tai cũng ửng hồng, xoay xoay vặn vặn hừ một tiếng nói: “Nói cám ơn thì không cần? Anh nói rồi, cảm tạ anh chỉ tiếp nhận