Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
g lạnh ngắt, một phát đặt tại ** địa phương Lạc Hưởng Ngôn đang bộc phát.
Lạc Hưởng Ngôn “Khàn ——” một tiếng run lên, ngồi bật dậy, một mạch kéo tay Tang Đồng ra, cắn răng nghiến lợi mắng: “Tang Tiểu Đồng, em không có đức a! Gia đây nếu bị em phế, nửa đời sau của em liền làm quả phụ đi!”
Tang Đồng cười lạnh bỏ khăn lông ra, lườm hắn hỏi: “Như thế nào, còn tư thưởng tư dâm. Muốn rồi hả?”
Tang Đồng lãnh diễm cao quý ôm cánh tay, rõ ràng là dáng vẻ nghiêm nghị không thể xâm phạm, nhưng ánh đèn mờ nhạt chiếu vào khóe mắt hơi xếch lên, tự nhiên cảm thấy có một tia mị hoặc khôn tả.
Lạc Hưởng Ngôn bên trên yết hầu lăn lộn, nói nho nhỏ: “Hỏng bét, em sao lại tự nhiên kích thích, băng hỏa hai đầu đối địch, anh đây khó có thể nhịn nữa rồi!”
Tang Đồng không thể tin nhìn nơi vừa mới bị cô làm lạnh, lại tức thì nóng bừng nghênh ngang nâng đầu lên, không khỏi cảm khái có chút im lặng.
Lạc Hưởng Ngôn không kịp đợi, liền nắm cánh tay cô, kéo về trong lòng mình.
Tang Đồng tay chân luống cuống chống đỡ bản thân, lo lắng chạm vào vết thương của hắn, nằm ở trong ngực hắn buồn bực hỏi: “Nói thật, anh rốt cuộc là rất chưa thỏa mãn dục vọng à?”
Lạc Hưởng Ngôn vừa giở trò, vừa cắn lỗ tai của cô cười nói: “Còn không phải là trách em, cho anh nhịn nhiều năm như vậy……”
Tang Đồng lóe lên ý tưởng, bật thốt lên hỏi: “Mấy năm này anh cũng không có qua…?”
Lạc Hưởng Ngôn không có chú ý đã nói lộ ra miệng, nhất thời có chút xấu hổ nói: “Không có!”
Tang Đồng cười hắc hắc, không khỏi cảm thấy tâm tình rất tốt, ngẩng đầu hôn môi Lạc Hưởng Ngôn một cái nói: “Một cũng không có?”
Lạc Hưởng Ngôn sa sút tinh thần nói: “Sau khi kết hôn với em liền chưa từng chạm những phụ nữ khác, em hài lòng chưa!”
Tang Đồng gật đầu một cái: “Hài lòng hài lòng……”
Nói xong đẩy Lạc Hưởng Ngôn ra đứng lên.
Lạc Hưởng Ngôn kéo cô không thả, mất hứng nói: “Hài lòng em còn đi…… Em xem anh kìm nén đến thảm như vậy, em không sợ anh bị lửa đốt chết!”
Tang Đồng cười ha ha: “Yên tâm, em không đi! Ngoan a, em đi khóa cửa lại!”
Tang Đồng rất là vui vẻ khóa cửa lại, trở lại trực tiếp nhảy lên trên giường bệnh Lạc Hưởng Ngôn.
Hai người ở chung một chỗ, mặt đối mặt nằm trên giường nhỏ hẹp, đột nhiên mặt liền đỏ lên.
Lạc Hưởng Ngôn ở trong lòng phỉ nhổ chính mình một lần lại một lần, hắn mười mấy tuổi khai trai tới nay, lúc nào thì ngây thơ như vậy!
Cũng không thể lại đôi mắt to trừng đôi mắt nhỏ như vậy!
Tang Đồng đưa ngón tay ngọc thon dài ra, chọc chọc lồng ngực cứng rắn của hắn, do dự hỏi: “Nếu không…… Trước dùng tay?”
Lạc Hưởng Ngôn trong nháy mắt toàn thân cứng đờ, yên lặng nhưng ở trong lòng lệ rơi đầy mặt.
Đánh khắp nơi trên giường không có đối thủ, lưu luyến bụi hoa hơn mười năm Lạc Nhị gia hôm nay lại bị một đứa trẻ non nớt mới nếm vị đời đùa giỡn sao?
Tang Đồng nhìn hắn không có phản ứng, còn tưởng rằng hắn chấp nhận, ngón tay từ trước ngực của hắn chuyển xuống, mò tới giữa hai chân Lạc Nhị gia.
Tang Đồng mất hồn sờ sờ, vật mềm nhũn không xương, ở trong tay cô kịch liệt run rẩy đứng lên.
Trước lạ sau quen, làm nhiều lần sẽ…… quen tay?
Một cái khổng lồ nóng rực vọt một cái bắn ra ngoài, oai phong hùng dũng khí phách hiên ngang chỉ vào Tang Đồng.
Tang Đồng trợn mắt há hốc mồm, cô còn chưa có cẩn thận quan sát qua vật thể ở dưới này, “Tiểu Lạc Đà” cứ thế vội vàng không kịp chuẩn bị đối mặt, không khỏi sợ hết hồn.
Nơi đó nổi gân xanh nóng hổi, khủng bố dữ tợn.
Tang Đồng vẻ mặt đau khổ nhìn về phía Lạc Hưởng Ngôn, biểu tình kia giống như tiểu bạch thỏ chịu kinh sợ, ánh mắt ướt sủng vừa vô tội vừa đáng yêu.
Chỉ là lúc này Lạc Hưởng Ngôn nhìn vẻ mặt Tang Đồng như vậy, trong lòng chỉ có dục vọng độc ác chà đạp, càng muốn đè cô dưới thân hảo hảo khi dễ một phen.
Lạc Hưởng Ngôn nhìn cô nửa ngày cũng không động thủ, không nhịn được vươn tay, vuốt da thịt lộ ra bên ngoài cổ của cô, trên tay dùng chút lực, đem đầu cô đè lại.
Lạc Hưởng Ngôn hung hăng hôn cô, ngậm môi của cô hài hước nói: “Hử? Không muốn động thủ? Vậy thì dùng miệng như thế nào?”
Tang Đồng vọt một cái cả người đều đỏ ửng, vành tai càng đỏ đến rỉ ra máu, màu đỏ kia giống như ở trên phiến ngọc trắng muốt dần dần được nhuộm đỏ, đỏ đến lay động lòng người.
Lạc Hưởng Ngôn nhìn một chút, liền di chuyển đi đến gần ngậm vành tai hồng hồng này.
Tang Đồng nhạy cảm, lỗ tai cảm thấy một trận ấm áp, tiếp theo đó là hơi có điểm kì lạ, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm mút, hà hơi, cảm giác nhột nhột làm cho cô không tự giác rụt cổ một cái.
Bất tri bất giác, Tang Đồng liền cảm thấy lòng bàn tay nóng lên, rũ mắt xuống nhìn mới phát hiện Lạc Hưởng Ngôn không biết từ lúc nào đã nắm tay của cô đặt ngay tại giữa chân của hắn.
Lạc Hưởng Ngôn ngậm vành tai cô, hơi thở nóng rực phun tại bên tai, ngứa một chút, làm cho cô chóng mặt.
“Cử động!”
Tang Đồng phản xạ có điều kiện tay trên dưới hoạt động.
Vạn sự khởi đầu nan, một chi đã làm rồi, Tang Đồng cảm thấy cũng khô