Tác giả: A Đồng
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341042
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1042 lượt.
ời đi.
“Chờ đã ──” Hắn nhất thời không thể tiêu hóa lời của nàng, chưa kịp giữ nàng lại, trơ mắt nhìn thân ảnh của nàng rất nhanh biến mất ở trong bụi cây.
Thì ra nàng chính là Đại tiểu thư Lưu gia chưa bao giờ gặp mặt…… Vẻ đẹp của nàng cùng khí chất tao nhã, làm cho hắn kinh diễm không thôi.
Bởi vì mấy năm này hắn nghe nói, đều nói nàng dung mạo xấu xí, thô bỉ vô lễ, vì vậy trong đầu hắn chưa bao giờ có ý niệm gặp mặt nàng, thậm chí căn bản quên đi Lưu gia còn có một nữ nhi.
Tạ Chấn Thanh vẫn đứng tại chỗ, ngây ngốc nhìn hướng nàng rời đi.
Mặc dù trước mắt chỉ còn hoa rực rỡ nở rộ, không còn thấy bóng dáng người nữa, nhưng ở trong đầu hắn, rõ ràng đã khắc sâu thân ảnh xinh đẹp, tuyệt mỹ động lòng người của Lưu Tĩnh Minh……
“Tiểu thư, trước nhà lại đưa tới một đống đồ.”
Linh Đan đang cầm một khay gỗ đi vào, bên trên có tổ yến cùng một ít hương liệu, bình ngọc dầu vừng.
Nhìn Linh Đan đặt khay lên bàn, Lưu Tĩnh Minh buông sách trên tay xuống. “Hai lần như vậy rồi, mang trả về cho chủ của nó đi!”
Đối với mấy thứ đồ này nàng không cần chút nào ── nổi tiếng nữa, quý giá nữa thì thế nào? Dù sao nàng cũng không dùng đến. Hơn nữa vô duyên vô cớ, người ta vì cái gì muốn đưa nàng mấy thứ này?
“Lại muốn trả lại sao?” Những thứ này đều là đồ tốt…… Linh Đan không giống như chủ tử không để mấy thứ này trong mắt, trong lòng có chút luyến tiếc.
“Linh Đan! Nếu ngươi để ta biết ngươi đem trả lại thiếu cái gì, ngươi hãy cẩn thận, nghe không?” Lưu Tĩnh Minh cảnh cáo. Đang êm đẹp, lại đưa chút đồ quý giá, ai biết được người ta có tâm gì?
“Người ta mới không dám không nghe lời của tiểu thư!” Linh Đan hiểu tính tình của tiểu thư nhất, chỉ là ngoài miệng nói một chút thôi. Nàng thật không dám trộm một chút đồ nào!
Nàng cầm lấy cái khay, đặt xuống cái bàn nhỏ, chuẩn bị mang đồ đi trả lại.
Linh Đan trở lại bên người Lưu Tĩnh Minh, xếp gọn lại sách vở đang bừa bãi trên bàn, miệng nhàn rỗi nói, “Thật sự là kỳ lạ, chúng ta không biết biểu thiếu gia, hắn làm gì ba ngày hai bữa lại mang mấy món đồ trân quý này đến?”
Còn hại nàng phải đặc biệt chạy đến nhà trước, lấy đồ về, như vậy thật phiền phức!
Mỗi một lần đến nhà trước, nàng đều lo lắng sẽ gặp phải Xảo Xảo trong phòng Nhị tiểu thư. Xảo Xảo vừa chua ngoa vừa xấu xa, giống như chủ tử nàng hầu hạ, hơn nữa còn ỷ vào mình là nha đầu của Nhị tiểu thư.
Dù sao vẫn là người bị khi dễ, cho nên nàng ước gì vĩnh viễn không phải đi lên nhà trước.
“Ai biết được là như thế nào?” Miệng là nói như vậy, bất quá nàng không nhớ tới ngày đó vô tình gặp ở hạnh hoa lâm (vườn hạnh hoa), nhưng cũng không nghĩ ra dụng ý hắn ── chẳng lẽ là vì bù đắp những năm gần đây, chi tiêu của các nàng bị thiếu thốn?
“Tiểu thư, cô nói biểu thiếu gia đưa mấy thứ này đến, Đại phu nhân biết không?” Linh Đan nghĩ thầm, theo như sự hà khắc của đại phu nhân đổi với chủ tớ các nàng, chắc là sẽ không cao hứng chuyện cháu của mình hào phóng với cái đinh trong mắt như vậy đâu!
“Cũng không biết được!” Nếu không viện lạc của các nàng sẽ không yên tĩnh như thế? Sợ sớm còn không nháo loạn ầm lên.
“Em cũng nghĩ…… Tiểu thư, cô thành thật nói cho em biêt, biểu thiếu gia có phải đã gặp cô ở đâu không?” Trong đầu Linh Đan bỗng nhiên thoáng qua ý nghĩ này. Có thể là biểu thiếu gia thấy tiểu thư xinh đẹp, thích tiểu thư, cho nên mới đột nhiên đối tốt với nàng.
Lưu Tĩnh Minh liếc nhìn Linh Đan, không nghĩ được nàng lại nhanh trí như vậy, thành thật trả lời, “Đã gặp ở hạnh hoa lâm. Khi đó vừa lúc ngươi về phòng lấy dù.”
“Hừ, em đã nói rồi! Đâu thể nào đến Lưu gia chúng ta năm năm, xem nhẹ chúng ta như vậy giờ lại đưa đông đưa tây …… Nguyên lai là coi trọng tiểu thư.” Linh Đan khinh thường bĩu môi.
“Đừng nói lung tung! Để người ta nghe thấy không tốt.” Lưu Tĩnh Minh nhẹ nhàng khuyên bảo, tránh những chuyện không đâu, lại rước lấy phiền toái.
Nhún nhún vai, Linh Đan le lưỡi, thanh âm nhỏ xuống, “Tiểu thư, em nói cho cô biết, nếu để cho Nhị tiểu thư biết chuyện này thì nguy rồi.”
“Ừ.” Nàng biết. Dù sao Lưu Chức Vân cũng không ưa nàng, cho nên nàng cũng không cảm thấy nói Linh Đan như vậy có cái gì không đúng.
Nhìn thần sắc tiểu thư, cảm thấy nàng nghe không hiểu ý của mình, Linh Đan lại thần bí nói, “Tiểu thư, cô nhất định không biết, Nhị tiểu thư rất thích biểu thiếu gia đó.”
“Ngươi nghe được ở đâu vậy?” Lưu Tĩnh Minh tò mò.
“Tiểu Thiến ở phòng bếp nói cho em biết. Tỷ tỷ của nàng hầu hạ đại phu nhân, nói nghe thấy đại phu nhân cùng Nhị tiểu thư nói đến chuyện của biểu thiếu gia…… Đại phu nhân hỏi riêng ý của Nhị tiểu thư, Nhị tiểu thư cũng có ý kia.”
Lưu Tĩnh Minh khó hiểu, “Có ý gì?”
Bà tám Linh Đan che miệng cười, mới nói, “Ý đại phu nhân là, nếu nhị tiểu thư đồng ý, sẽ để cho huynh muội càng thân hơn.”
Nàng nói xong lại bỏ thêm một câu, “Việc này trên dưới Lưu gia đều biết!”
“Vậy rất tốt, Tạ công tử vốn đã đem kinh doanh của Lưu gia phát triển, cưới Chức Vân, vừa vặn danh chính ngôn thuận một tay xử lý sự nghiệp nhạc gia (nhà bố mẹ vợ), không phả