Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341532
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.
hà cửa san sát, Trần Sở Dương lần nào cũng phàn nàn không có chỗ đỗ xe. Dĩ Mạch vô tư nói trước kia Thiều Trì toàn đỗ xe cách đây hai cây số, sau đó đi bộ đến. Trần Sở Dương trong lòng tức tối: Đấy là người yêu cô, còn tôi chỉ là đầy tớ tạm thời của cô thôi.
Trong cái khu “xóm nghèo” này, chiếc ô tô của Trần Sở Dương nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán. Mỗi lần Dĩ Mạch đi xuống gác là lại thấy vẻ mặt của mấy bà già bên dưới nhìn cô đầy ẩn ý. Trước kia Thiều Trì không bao giờ gây phiền hà cho cô như thế này.
Mấy hôm nay, Dĩ Mạch thường thấy một chiếc BMW đỗ trong khu dân cư, chiếc xe màu ngọc lam khiến cô nhức mắt. Hôm đó tiễn Trần Sở Dương về, cô lại nhìn thấy chiếc BMW đậu ở bên dưới. Cô lạnh nhạt đi thẳng lên gác không quay đầu lại.
“An Dĩ Mạch!”. Người trong xe không nhịn được nữa, lên tiếng.
“Anh Vân, có việc gì thế?”. Ước gì cô là Trần Hân Di thì tốt quá, vác gậy thẳng tay nện cho kẻ trước mắt này một trận, sau đó gọi cảnh sát đến bắt, khỏi gặp nữa cho yên chuyện!
“Đây là chỗ giấu nàng Kiều đấy à? Hơi bị tiêu điều đấy”. Lời lẽ của Mộ Hàn thật cay nghiệt, Dĩ Mạch giả vờ ngô nghê không hiểu.
“Tôi không biết anh đang nói gì, ở đây rất luộm thuộm, e là không tiếp nổi anh đâu”. Cô nhếch mép, đưa tay mời khách ra về.
“Quý công tử vừa đi là cô bắt ngay được một anh chàng đi ô tô. An Dĩ Mạch, cô đói đến độ cái gì cũng xơi đấy à?”. Vân Mộ Hàn cười nhạt, hài lòng nhìn vẻ phẫn nộ trên mặt Dĩ Mạch. Anh đã chịu đựng quá đủ sự lạnh nhạt của Dĩ Mạch rồi, cứ như thể anh xuất hiện hay không cũng vậy.
“Vân Mộ Hàn, đủ rồi đấy”. Dĩ Mạch ngoảnh mặt đi, môi khẽ động, khó khăn lắm mới thốt ra một câu. Đôi vai cô khẽ run rẩy, trong mắt anh cô nhơ nhuốc đến thế ư?
“An Dĩ Mạch, tôi đã nói rồi, rời khỏi tôi thì cô cũng không dễ sống đâu”. Mộ Hàn nhìn cô chằm chằm, anh hài lòng với nỗi đau khổ trong ánh mắt cô.
“Vân Mộ Hàn, rốt cuộc thì anh muốn gì đây?”. Giọng nói của Dĩ Mạch đầy mệt mỏi, cô nhìn Vân Mộ Hàn, không biết anh ta muốn thế nào mới chịu tha cho cô?
Mộ Hàn ngây người ra nhìn cô, phải, anh muốn gì đây? Mỗi ngày anh đều chầu chực dưới gác nhà cô, nhìn cô ra quầy mua báo, nhìn cô cúi người cho mèo hoang ăn, nhìn cô vui vẻ chào hỏi bà con hàng xóm, trong tim anh lại thấy ngập tràn nỗi cô đơn không nói nên lời. Đó vẫn là Dĩ Mạch của anh, Dĩ Mạch ngây thơ, hồn nhiên giờ đã có thể dễ dàng ngã vào lòng người khác.
“Cô ra giá đi. Hắn trả cô bao nhiêu thì tôi trả gấp đôi”. Mộ Hàn cũng ngạc nhiên khi thấy mình có thể nói ra những lời lẽ như vậy. Anh nhìn Dĩ Mạch, bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn xâu xé trong anh. Lần đầu tiên anh hy vọng Dĩ Mạch sẽ cho anh một cái tát nảy lửa vì những điều anh vừa thốt khỏi miệng.
“Được, anh định trả bao nhiêu? Nếu giá cả hợp lý thì tôi sẽ nghĩ xem sao”. Dĩ Mạch cười, nhìn Mộ Hàn. Lời lẽ của anh sắc nhọn hơn dao, đó là những lời của người con trai cô từng yêu tha thiết ư? Vân Mộ Hàn, anh thật tàn nhẫn!
Mộ Hàn nhìn Dĩ Mạch, cô ta nhận lời thật sao?! Ánh mắt khiêu khích của cô làm anh đau đớn đến tận tâm can. Cô ta chính là thứ đàn bà có thể làm mọi điều vì tiền, anh đã biết rõ như vậy sao vẫn không cam lòng, vẫn không chịu buông tay?
Sáu năm rồi, sáu năm trước anh ta nghĩ cô là kẻ tham tiền bỏ tình, không cho cô cơ hội giải thích mà quay người bỏ đi luôn. Hôm nay anh ta lại như vậy, không ngại ngần nói ra những lời làm tổn thương cô. Sáu năm đã qua rồi, sao lòng ngờ vực của anh ta vẫn khiến tim cô đau nhói?
Vân Mộ Hàn nắm chặt tay, đột nhiên đấm thẳng một cú. Dĩ Mạch giật mình lùi lại phía sau, nắm đấm đó không hướng vào cô mà hướng vào bức tường sau lưng cô. Máu chảy xuống theo gờ tường, nhỏ giọt trên mặt đất.
“Anh có sao không? Lên gác em băng bó cho. Thế này anh không lái xe được đâu”. Thấy anh bị thương, Dĩ Mạch lo lắng quên cả giận.
“Cút!”. Vân Mộ Hàn gạt cô ngã xuống đất, không quay đầu lại chạy thẳng ra xe.
Dĩ Mạch đờ đẫn ngồi trên nền đất, cô thấy Mộ Hàn sập cửa xe đánh rầm, kiên quyết quay lưng bỏ đi. Anh lại một lần nữa bỏ đi như sáu năm trước. Trời tối dần, gió lạnh thốc vào người cô. Cô ngồi im lìm trên nền đất, chìm đắm trong ánh mắt căm ghét của Vân Mộ Hàn, anh vừa bảo cô cút đi.
Sáu năm trước, anh cũng bảo cô cút đi như thế. Cô mím chặt cho đến khi làn môi tái nhợt bật máu mới kìm được những giọt nước đang dâng đầy trong mắt. Cô từ từ ngẩng đầu lên, nước mắt lấp lánh phản chiếu màu vàng kim của buổi chiều tà. An Dĩ Mạch, ngươi tưởng ngươi là ai? Ngươi tưởng mình vẫn là báu vật trên tay Mộ Hàn sao? Đúng là không biết thân biết phận. Cô mỉm cười nhẹ tênh, dưới ánh trời chiều buồn bã thê lương, nụ cười đó trông thật đắng chát và trống rỗng.
Bầu trời tối sầm lại nhanh chóng, đèn trong khu dân cư cũng lần lượt bật sáng. Dĩ Mạch không để tâm đến ánh mắt tò mò của người qua lại, cô vẫn ngồi lặng trên nền đất lạnh lẽo. Đêm bắt đầu buông, trời bắt đầu lạnh dần, Dĩ Mạch rùng mình, hơi lạnh khiến mắt cô tối sầm lại, cơn choáng váng ập đến. Việc gì phải tự hành hạ bản thân? Nghĩ vậy, cô vội bò dậy khỏi mặt đất. Chắc do ngồi lâu quá nên ch