Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1565 lượt.
không lên mạng và cũng không biết những chuyện xảy ra với Dĩ Mạch. Trên mạng đầy rẫy những bức ảnh Dĩ Mạch khoác balô kèm những lời lẽ bôi nhọ và rủa xả ngập trời đất. Đám phóng viên đó nói anh và Dĩ Mạch trao đổi tình dục để lấy tin tức, họ dùng những từ ngữ tàn độc nhất bôi đen sự trong sáng của cô. Anh không dám tưởng tượng, với những lời lẽ lăng mạ đó Dĩ Mạch sẽ đau khổ đến đâu. Sao anh có thể để cô lại một mình ở Vân Trạch như thế? Đúng lúc cô cần nhất thì anh lại không có mặt ở bên cô. Những lời chỉ trích và sỉ nhục mà cô phải đối mặt không phải là thứ mà một cô gái trẻ có thể chịu đựng được.
Khi anh mở điện thoại, thì chỉ toàn tin nhắn của Dĩ Mạch. Giọng cô mỗi lúc càng thêm buồn bã hơn, tuyệt vọng hơn. Anh thấy hận mình, sao lại ngu ngốc đến thế, sao lại vô tình đẩy cô ra xa đến thế.
Anh bay suốt đêm mới về đến Vân Trạch, trông thấy cô bước ra từ khách sạn, khẽ quay đầu nhìn về phía sau, cô cắn môi, hơi cúi đầu xuống, trong mắt là sự hụt hẫng không thể che giấu. Anh chưa từng thấy cô như thế, ủ dột như kẻ mất hồn.
Trên chuyến bay đến Nam Giang, anh ngồi ngay sau cô, thậm chí anh còn thấy rõ cô hiếu kỳ ngắm mây bên ngoài cửa sổ. Xuống máy bay, cô chạy qua chạy lại quanh sân bay mới của Nam Giang, hoạt bát như một đứa trẻ.
Anh không muốn làm phiền Dĩ Mạch lúc này. Không có Vân Mộ Hàn, không có Lục Thiều Trì, cô đang hạnh phúc vì bản thân mình.
Thấy cô đùa với trẻ nhỏ, bắt chuyện với người già, anh không nỡ làm kinh động, chỉ sợ mình xuất hiện sẽ phá hỏng cảnh yên bình đẹp đẽ đó.
Cho đến khi thấy cô ném điện thoại xuống nước, hét to tên anh trên vòng quay, anh mới sực hiểu ra, cứ loanh quanh như thế cũng là một cách làm tổn thương cô.
Không từ thủ đoạn cũng được, đục nước béo cò cũng được, Lục Thiều Trì anh cũng không phải là chính nhân quân tử gì. Anh quyết không thể bỏ qua cơ hội này, giữ cô lại mãi mãi bên mình.
Dĩ Mạch trở người trên giường, cô đã ngủ say, không hay biết ánh mắt sâu thẳm phía sau.
Khi tỉnh dậy trời đã sáng, Dĩ Mạch thấy đầu nặng như đổ chì.
Cô nghiêng người, ánh mắt dừng lại trên vách kính trước giường.
Bên ngoài, những tia mặt trời le lói vươn ra sau tầng mây, mây hồng từng đám lớn khảm lên nền trời xanh ngắt, giống như những chiếc kẹo bông cô ăn hồi còn bé, hấp dẫn nhất là trên trời còn có mấy cánh diều bay lượn trong gió. Phong cảnh ở đây thật dễ lay động lòng người, chỉ có vòng quay ở bờ sông giờ đang tắm mình trong nắng sớm, yên lặng bình thản, không quay những vòng quay nhịp nhàng như tối qua nữa.
Đây là đâu?
Dĩ Mạch nằm thẳng lại, chiếc giường này thật dễ chịu. Cô nhìn ngó căn phòng, cố gắng nhớ lại những chuyện đã xảy ra hôm qua.
Hôm qua cô chờ cả ngày mà vẫn không thấy Lục Thiều Trì. Thế là một mình ra bờ sông đi vòng quay, sau đó cô đi ăn tối, ăn gì thì không nhớ nữa. Tóm lại, lúc tỉnh giấc thì cô đã ở trong căn phòng tuyệt đẹp này rồi.
Mình qua đêm ở đây à? Mấy giờ rồi? Cô đưa tay mò tìm điện thoại, cô có thói quen xấu là thường đặt điện thoại ở cạnh đầu. Lục Thiều Trì đã nhắc cô rất nhiều lần, bức xạ của điện thoại không tốt cho sức khỏe, nhưng cô vẫn không quen để điện thoại ra xa tầm với.
A, điện thoại đâu rồi? Dĩ Mạch mò mãi không thấy đâu, chẳng lẽ điện thoại bị trộm mất rồi sao? Cô vất vả ngồi dậy, cố nhớ lại những chuyện kỳ quặc đã xảy ra.
“Thôi chết!”. Mắt cô bỗng sáng rực lên, điện thoại đã bị mình thẳng tay ném xuống nước!
“Thiều Trì chết tiệt!”. Dĩ Mạch đấm xuống giường, sao mình lại tức giận ném điện thoại đi chứ? Dù là máy đời cũ thì giờ cô đang thất nghiệp, thắt lưng buộc bụng mới là thượng sách. Đốc tờ Lù đáng ghét! Hại cô mất điện thoại rồi!
Cô cắn môi, mặt hầm hầm ngồi thừ ra trên giường. Bỗng nhiên, một hồi chuông điện thoại hối hả reo lên.
“Xin chào quý khách, hiện đang là giờ ăn sáng, mời quý khách đến nhà hàng Sofitel dùng bữa”. Giọng nói của cô gái trực tổng đài hay như một khúc nhạc dân gian dịu êm.
“Được”. Dĩ Mạch chẳng hiểu gì gật bừa, cũng được đấy, còn chuẩn bị cả bữa sáng. Gượm đã, dùng bữa gì? Chẳng lẽ cô đang ở khách sạn? Cô mau chóng quay đầu, mắt quét qua đồ nội thất trong phòng mấy lần, Hướng dẫn phục vụ? Trời đất ơi! Cô ngủ lại ở khách sạn Sofitel rồi!
Dĩ Mạch trong nháy mắt trở nên tỉnh rụi, đầu óc cũng rõ ràng ra nhiều. Cuối cùng cô cũng nhớ ra hôm qua mình đã ăn tối ở Sofitel, còn gọi chai rượu vang gì đó uống cùng Sprite, đâu như cậu bồi bàn có nói chai rượu đó giá hơn bốn nghìn. Lúc đó cô đã say rồi, còn mơ mơ hồ hồ nhìn người nghệ sĩ đánh đàn piano thành Thiều Trì. Sau đó... sau đó đúng là không nhớ gì nữa. Không lẽ... hôm qua cô say quá nên ở luôn phòng khách sạn? Không lẽ cô tiêu hết tiền trong thẻ rồi?
Đây là trò đùa quái gở nào thế này!
Đúng là cô thất nghiệp, nhưng cô không định xả giận bằng cách tiêu nhẵn số tiền trong thẻ ngân hàng.
Dĩ Mạch thận trọng nhấc máy, ấn số lễ tân.
“Alô, chào cô. Xin hỏi phòng của tôi bao nhiêu tiền một đêm?”. Giọng của Dĩ Mạch hơi run run.
“Để tôi xem cho quý khách. Thưa quý khách, quý khách ở phòng ngắm toàn cảnh so