Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1558 lượt.
ng giá hai nghìn bảy trăm tệ một đêm”.
“Hai nghìn bảy trăm!”. Dĩ Mạch hét lạc cả giọng, nếu giờ cô đi năn nỉ thuyết phục lễ tân rằng mình uống say không biết gì thì liệu có bị người ta ném ra ngoài không nhỉ?
“Quý khách là khách VIP của khách sạn, nên sẽ được khuyến mãi năm mươi phần trăm”. Lời cô nhân viên lễ tân thay đổi phần nào tình thế tuyệt vọng của cô.
“Ừm, đỡ được một nghìn. Khoan đã, tôi thành VIP lúc nào thế? Tôi mới đến đây lần đầu tiên cơ mà!”. Đây chắc chắn là lần đầu cô đặt chân đến Nam Giang! Thường ngày có đánh chết cô cũng không vào loại khách sạn đốt tiền thế này! VIP, đãi ngộ đó đến kiếp nào mới có được chứ?
“Thưa phu nhân, dù chị không phải là VIP nhưng chồng chị là khách VIP ở đây”. Giọng cô gái vẫn lịch sự như cũ.
“Phu nhân? Chồng?”. Dĩ Mạch lắp bắp.
“Có vấn đề gì không ạ?”. Cô gái ngạc nhiên hỏi lại.
“Rất có vấn đề”. Dĩ Mạch cúp máy đánh cộp, cô cảnh giác nghe ngóng, có tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh! Có người đang tắm trong đó!
Chẳng lẽ cô bị ai đó đưa vào khách sạn rồi?
Nếu cô không thức giấc đúng lúc thì kẻ đó rất có thể sẽ đánh bài chuồn để cô ở lại gánh tiền phòng mất.
Sao chỉ trong một đêm mà cô đã trở thành đứa con gái đáng thương, xui xẻo, mất tình mất tiền thế này.
Dĩ Mạch đưa tay kéo chăn ra, nheo mắt nhìn mình.
Á! Cô thay đồ ngủ rồi! Trên người cô là bộ đồ ngủ màu hồng có viền ren dễ thương, in hình mèo Kitty.
Dĩ Mạch rối bời cào tóc, thở hắt ra nặng nhọc.
Con dê già này đúng là đồ biến thái khốn kiếp! Cô muốn khóc mà không được, trong tim như có đống lửa bùng bùng thiêu đốt.
Nếu bây giờ mà có dao trong tay thì cô đã thiến con dê già để trả thù cho tâm hồn bị thương của cô.
Nhưng lạ thật, không phải là lần đầu tiên thì sẽ rất đau sao? Sao cô không cảm thấy gì khác thường hết? Chẳng lẽ rượu làm cô mất hết cảm giác rồi sao?
May mà không có cảm giác gì, nếu không thì đúng là ghê tởm như nuốt phải ruồi!
“Ding doong!”. Chuông cửa kêu rất không đúng lúc.
“Phu nhân, quần áo của chồng phu nhân đã là xong”. Nhân viên phục vụ lễ phép đưa một bộ âu phục đến.
“Cứ để đó, cô đi được rồi, lát nữa nghe thấy tiếng động gì cũng chớ để tâm nhé!”. Dĩ Mạch hầm hầm nhận bộ quần áo, cô nhân viên phục vụ bị vẻ hung hãn của cô làm cho phát hoảng, gật đầu lia lịa.
Cô liếc nhìn bộ đồ trong tay, là Armani!
Đúng là bọn nhà giàu hủ bại! Bọn đàn ông lắm tiền lăng nhăng!
Dù ở Vân Trạch những cô gái cỡ tuổi cô có rất nhiều người thích trải qua tình một đêm, nghe nói đám người đó toàn là đại gia, doanh nhân thành đạt, nhưng cô lấy làm tự hào vì vẫn giữ được mình! Giờ bị gã đàn ông vô liêm sỉ đang tắm kia chiếm đoạt mất rồi! Chết tiệt, An Dĩ Mạch cô khó khăn lắm mới hồi sinh lại được, thế mà cuộc sống mới chớm tốt đẹp đã bị phá hỏng là sao?!
Dĩ Mạch tức tối hình dung xem gã đó trông ra làm sao!
Hình ảnh một gã trung niên béo phị, hói đầu đê tiện ám trong đầu cô.
Cô run bắn lên.
Kinh tởm quá.
Chết tiệt! Đồ khốn! Ta đây quyết liều mạng với ngươi.
Dĩ Mạch nhấc lọ hoa trên bàn lên, đứng sẵn trước cửa nhà tắm.
Thấy nắm đấm cửa vừa nhúc nhích, Dĩ Mạch dùng hết sức lực đập lọ hoa vào cái bóng đen đen trước mặt.
“Bốp!”.
Không để cho “hắn ta” kịp chống cự, cô vội lao vào nhà tắm, cầm lọ hoa nện tới tấp.
“Ta đánh chết ngươi!”.
“Để xem ngươi có chết không!”.
“Đồ lừa đảo! Đồ đê tiện! Đồ đàn ông vô liêm sỉ ghê tởm!”.
Người đàn ông trước mặt kêu mấy tiếng, hoàn toàn không hề có ý định chống trả.
Dĩ Mạch càng đánh càng hăng, điên cuồng thượng cẳng tay hạ cẳng chân.
“Chết đi!”.
Sau một hồi đánh đấm quyết liệt, cô thở hồng hộc vì mệt. Đến khi cô tựa vào tường nghỉ một lát thì bỗng nhận ra người đàn ông này có vẻ quen quen.
“Anh là...”.
Cô còn chưa hỏi hết câu thì người đàn ông trước mặt đã nghiêng đầu, lộ ra khuôn mặt với những đường nét hoàn hảo.
“Thiều Trì!”.
“Choang!”. Dĩ Mạch kinh ngạc làm rơi bình hoa ở phía sau. Chuyện này còn khủng khiếp hơn cả chuyện thất thân! Sao cô lại đánh Lục Thiều Trì ra nông nỗi này cơ chứ?!
“Thiều Trì, anh có sao không? Đừng dọa em!”.
“Cái đồ chết băm chết vằm nào lấy bình hoa đánh anh?”. Lục Thiều Trì khẽ rên lên, giọng nói thều thào, đứt quãng.
“A... cái đồ chết băm chết vằm đó trèo qua cửa sổ trốn rồi!”. Dĩ Mạch nuốt nước bọt, Lục Thiều Trì mà cũng biết chửi bậy sao, thôi chết, nhất định là bị mình đánh đến mất trí nhớ rồi.
“Thiều Trì, anh có sao không?”.
“Anh tất nhiên là không sao rồi, trước đây có lần anh đánh nhau với cả một đám da đen to như gấu ở New York còn không làm sao, làm gì có chuyện bị một cái bình hoa đánh chết được?”. Lục Thiều Trì ngẩng đầu nhìn Dĩ Mạch, khẽ cười. Một người đàn ông máu đầy đầu cười với bạn bảo không sao, đây là chuyện rất đáng sợ!
“Cái gì mà đánh nhau với người da đen? Thiều Trì sao anh lại đi đánh nhau với người da đen được?!”. Xem ra đúng là anh bị mất trí rồi, Dĩ Mạch khóc ròng, cô không cố ý. Làm sao mà cô biết được người trong nhà tắm lại là đốc tờ Lù chứ?
“Em gọi xe cấp cứu đã!”. Sau một hồi đờ người