Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.
ngẩng đầu lên nhìn những tia nắng ngoài vách kính kết thành từng vạt từng vạt, óng ánh sáng lòa.
Đúng là một buổi sáng tuyệt vời.
“Dĩ Mạch, mau đến ăn cho nóng”. Trong chốc lát, Thiều Trì tay xách nách mang túi lớn túi bé xuất hiện trong phòng ăn.
“Anh... ra ngoài mua bánh bao cho em à?”. Dĩ Mạch nhìn Thiều Trì mồ hôi đầm đìa, bộ dạng chật vật, cô cố nín cười.
“Anh thấy thức ăn ở đây không hợp khẩu vị của em nên ra ngoài mua một ít đồ, như thế em sẽ ăn ngon miệng hơn”. Thiều Trì kéo cô ngồi xuống bàn.
“Vừa hay, em biết anh thích trứng ốp lếp một mặt nên đã gọi đầu bếp làm cho anh một suất rồi đây này”. Dĩ Mạch đẩy đĩa trứng đến trước mặt Thiều Trì.
“À, vô cùng cảm ơn cô An Dĩ Mạch”.
“Không dám. A, nóng quá, nóng quá, nước sốt này thật hết ý!”. Dĩ Mạch xoa xoa tay, gắp bánh bao(*) cho vào mồm. Kết quả là ăn vội quá, ho sặc sụa.
(*)Ở đây là một loại bánh bao nhỏ chỉ bằng hai đầu ngón tay, vỏ mỏng, bên trong có nước sốt nóng, khi ăn dùng đũa gắp.
“Chậm thôi, không ai ăn mất đâu”. Lục Thiều Trì vừa nhè nhẹ vỗ lưng cô vừa khẽ trách.
“Anh đúng là người no không biết bụng kẻ đói”. Dĩ Mạch ngậm chiếc bánh bao trong miệng, vừa nói vừa tu ừng ực mấy ngụm sữa.
Chân mày Lục Thiều Trì hơi cau lại.
Câu nói này, hai năm trước anh đã từng nghe cô nói rồi. Hồi đó cô cầm tấm biển ăn xin ngồi trước cổng bệnh viện, nghiêng đầu, ủ rũ mệt mỏi nhìn dòng người qua lại. Đó là lần thứ ba anh gặp cô kể từ sau lần gặp ở bệnh viện và siêu thị, dường như mỗi lần gặp cô gái này lại làm những chuyện khiến anh hết sức ngạc nhiên. Lúc ấy, anh lấy tiền lẻ đưa cô, cô bỗng ngẩng phắt đầu nhìn anh bằng đôi mắt to tròn, đen nhánh. Cô đứng dậy túm chặt lấy vạt áo anh, cố gắng giơ tấm biển ăn xin lên trước mặt anh.
“Này anh, anh không biết chữ à? Tôi xin ăn, chứ không phải xin tiền!”. Cô chắc đã đói lắm rồi, nói phều phào nhưng thái độ vẫn hung hãn như muốn ăn tươi nuốt sống anh vậy.
“Đã thế thì trả tiền cho tôi đi”. Anh cố nén cười, xem cô rốt cuộc muốn làm gì.
“Cho tôi thì là của tôi rồi, sao còn đòi lại? Tôi thấy anh cũng là người hiểu biết đấy chứ? Này, tôi thấy anh có vẻ tốt bụng, tôi đã không ăn gì hai ngày nay rồi, anh mời tôi ăn đi”. Sau khi hầm hầm dạy dỗ cô lại nhìn anh với vẻ lấy lòng ý bảo anh mời cô đi ăn cơm. Cũng không biết ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại gật đầu.
Ở trong quán cô mải mê ăn hết thứ này đến thứ khác, anh chưa từng thấy cô gái nào có thể ăn nhiều đến thế.
Lúc nhận ra thắc mắc của anh, cô bình thản nói: “Anh là người no không biết bụng kẻ đói”.
“Sao cô lại đói thế?”.
“Không có tiền tất nhiên là đói rồi”.
“Tiền của cô đâu?”.
“Đưa bệnh viện hết rồi, dùng để nuôi đốc tờ các anh hết rồi. Ông già ạ, tôi cho anh biết, tiền dùng để mua thuốc, thuốc dùng để cứu mạng, thế nên ăn cơm là điều rất xa xỉ, bớt ăn bữa nào hay bữa nấy, tiện thể giảm béo luôn”.
“Cô từ bé đến giờ cứ sống thế này à?”.
“Từ bé đến lớn mà cứ thế này thì sống được đến bây giờ sao? Ông già, đặt câu hỏi thì phải động não chứ. Bố mẹ tôi mất thì tôi vào đại học, đi học bằng tiền khuyến học, khám bệnh thì đã có bảo hiểm học sinh. Giờ tôi tốt nghiệp rồi, nợ nhà trường đầy đầu, thành tích học tập không tốt nên giờ vẫn chưa tìm được việc, thất nghiệp ở nhà đây này”.
“Cô thấy khổ không?”.
“Anh nói nhiều quá. Bổn cô nương đây phúc lớn mệnh lớn, tôi nói cho anh biết, bệnh của tôi vốn hiếm có khó tìm, cả thế giới chẳng có mấy người mắc phải. Anh tưởng tôi giờ mới thảm à? Anh nghĩ mà xem, bố mẹ lần lượt qua đời đã là thảm rồi chứ? Khó khăn lắm mới tốt nghiệp đại học, nhưng lại chả tìm được việc làm, thế là thảm rồi chứ? May mà tôi lại phát bệnh phải vào viện nên được ăn ở miễn phí. Mặc dù giờ tôi bị tống cổ ra đường, nhưng ai biết được có khi tôi lại gặp hên được đưa vào viện lần nữa. Tôi tin chắc mình không chết được! Tôi, An Dĩ Mạch, nhất định phải sống lâu trăm tuổi, sau đó lấy một người đàn ông tốt bụng, vừa đẹp trai phong độ, lắm tiền lại yêu tôi hơn bản thân anh ấy, phải rồi, giống như anh đấy”.
...
Chuyện cũ lướt qua trong đầu, có lẽ chính nụ cười lạc quan đó khiến anh mãi mãi đắm chìm. Dĩ Mạch, liệu em có còn nhớ đã từng nói muốn lấy một người đàn ông như anh không? Nếu giờ anh cầu hôn thì em có nhận lời không? Cô gái trước mặt đang ăn bánh bao như rồng cuốn, đôi môi nhỏ xinh của cô bóng mỡ, óng ả như tô son bóng. Dĩ Mạch như thế này khiến anh càng thấy thương, phải có quá khứ như thế nào mới khiến cô xem mỗi ngày trôi qua là một ngày cuối cùng mà mình được sống? Sao bố mẹ cô lại đột ngột ra đi cùng lúc như thế? Cô sống lang thang nơi đầu đường như thế nào? Người đàn ông tên Vân Mộ Hàn đó sao lại nỡ lòng bỏ rơi cô, bặt vô âm tín suốt sáu năm qua? Lúc anh gặp cô, cô cùng quẫn kiệt lực, bị bệnh tật hành hạ chết đi sống lại. Cô không có một người thân nào, nằm trong phòng bệnh thậm chí cũng chẳng có một người bạn đến thăm. Những lúc tươi cười vui vẻ thì trong lòng cô khổ sở như thế nào?
“Dĩ Mạch, ngoài Nam Giang ra thì em còn muốn đến đâu nữa?”.
“Nhiều lắm, em muốn đi Phần Lan,