Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.
hía đài truyền hình...”.
“Không cần, có gọi nữa thì họ cũng không có thời gian ăn bữa cơm với tôi đâu”.
Lục Thiều Trì cầm chiếc áo vest trên ghế lên, đẩy mạnh cửa bước ra. Trên đường anh rảo bước nhanh, suýt nữa thì xô đổ cả khay dụng cụ trên tay y tá. Lúc anh lao vào văn phòng của Viện trưởng, mọi người đều không kịp nhận ra con người lỗ mãng này là bác sĩ Lục lịch lãm thường ngày.
“Có phải mẹ không cho đám phóng viên đó đến gặp con không?”.
Tiêu Nhân Tâm đang xem chứng từ sổ sách của bệnh viện, thấy con trai đi vào, bà nhẹ nhàng đặt tập tài liệu trên tay xuống.
“Con đang nói với mẹ đấy à? Nếu con nói với mẹ con thì phải biết lễ phép. Nếu con nói với Viện trưởng thì phải biết cung kính. Giờ con cứ tự ý đẩy cửa vào như thế, người ta sẽ nghĩ con trai của Tiêu Nhân Tâm không được dạy dỗ tử tế, bác sĩ của Bệnh viện Nhân Tâm chúng ta không có phép tắc”.
Bà chỉnh lại chiếc vest trên người, dù trong lúc nóng giận, bà vẫn giữ tác phong ung dung từ tốn như thường.
“Con không đến nói những chuyện đó với mẹ, con chỉ muốn hỏi sao mẹ lại làm thế?”.
“Mẹ chưa từng nghĩ đến chuyện cản trở phóng viên ăn cơm với con, chỉ là mẹ không thể ngờ được con trai mẹ lại vì một con kỹ nữ, không những dám nhờ bạn bè của bố mà còn điều động cả Trưởng phòng Tuyên truyền, lại còn định hối lộ người phụ trách báo chí. Con biết mình đang làm gì không? Mẹ cho con ra nước ngoài học, mẹ dạy con tập nhẫn nhịn từ nhỏ, giờ con đã học được cái gì rồi?!”.
“Nói như thế tức đúng là mẹ làm. Con rất tiếc phải nói với mẹ, mẹ có làm hơn nữa thì con cũng không nhường bước đâu. Từ bé đến lớn, con chưa bao giờ có cơ hội tự lựa chọn cuộc sống cho mình. Lần này con sẽ đi đường của con”. Lục Thiều Trì nói xong, quay người bỏ đi.
“Đứng lại! Đứng lại cho mẹ!”. Tiêu Nhân Tâm chống bàn đứng bật dậy, Lục Thiều Trì vẫn không dừng bước.
Nhìn Lục Thiều Trì biến mất ngoài cửa, Tiêu Nhân Tâm tức điên người. Bà mạnh tay nhấc điện thoại lên, nhanh tay bấm máy.
“Cậu nói đám người ở đài truyền hình đó rất bận? Có phải bận ăn cơm với Lục Thiều Trì không? Tôi không cần biết, cậu phải hẹn được họ. Tóm lại, chớ để con bé An Dĩ Mạch đó bám lấy Thiều Trì nữa”.
Bà đặt điện thoại xuống, thở hổn hển. Chết tiệt, người đàn bà đó đúng là âm hồn không tan! Chết rồi còn sai khiến con gái đến quấy rối con trai bà. Đám người phòng Tuyên truyền cũng không hiểu làm ăn ra sao, có mỗi việc hẹn phóng viên mà cũng làm không xong!
Ra khỏi văn phòng Viện trưởng, Lục Thiều Trì trở về phòng bệnh của Dĩ Mạch.
Cửa ra ban công mở toang, gió cuốn nước mưa tràn vào trong phòng. Mặt sàn đã ướt đầm, Dĩ Mạch chân trần ngồi trên sàn đá, bàn chân buốt cóng đã chuyển màu tím tái. Rèm cửa ướt đẫm táp lên người cô, phần phật bay trong gió. Cô ngồi lặng im, hai tay ôm lấy đầu gối, đầu ngoảnh ra bên ngoài, không biết đang nghĩ gì.
Lục Thiều Trì không kìm nổi, lao đến ôm chầm lấy cô.
Mặt cô ướt đẫm, không biết là nước mưa hay nước mắt. Bầu trời ngoài cửa sổ xầm xì buồn bã, mây sà xuống tựa như những khối chì đen kịt. Nhưng bầu trời có xám xịt đến mấy thì cũng không bằng sắc mặt nặng nề của Lục Thiều Trì lúc này.
“Em định làm gì? Em có biết là mình đang ốm không? Em muốn chết hay sao mà làm thế? An Dĩ Mạch, em tỉnh táo lại cho anh!”.
Lục Thiều Trì thấy như có đống lửa đang thiêu đốt trong lồng ngực, cảm giác bức bối khiến anh trở nên nóng nảy. Dĩ Mạch vẫn im lặng ngồi đó, hơi dịch người về phía cửa kính, mặt áp vào cửa. Theo ánh mắt của cô, anh nhìn thấy một rừng ô của những người ngoài đường, đỏ, vàng, xanh... xòe ra như những bông hoa. Gió thổi cánh cửa rung lên từng hồi, thân người cô giá lạnh, cách lớp vải ướt đầm, sự yếu ớt của cô khiến anh xót xa.
“An Dĩ Mạch, em muốn thế nào đây? Em không chịu ăn, anh sẽ truyền nước cho em. Em không chịu nói, anh sẽ nói chuyện với em. Anh vì em mà sẵn sàng làm loạn nhà, giờ em thế này là sao! Sao lại bất cần như thế? Em nhìn anh này, Lục Thiều Trì anh thật sự không đáng để em sống tiếp sao?”.
Giọng điệu nóng nảy giận dữ, anh tóm chặt lấy cô, kéo cô nhìn về phía mình.
“Em tưởng anh không quay lại nữa”. Dĩ Mạch ngơ ngác, rồi bỗng mở miệng nói.
Anh ngây ra, buông tay. Nhưng muộn mất rồi, trên cánh tay cô đã hằn lên vết đỏ rõ ràng, dấu tích anh để lại.
Anh vừa... la hét với cô, còn làm cô đau. Anh vừa xót vừa bực, anh lại không làm chủ được cảm xúc của mình, nhìn vẻ yếu đuối thẫn thờ của cô, anh thấy đau khổ còn hơn chết.
“Hôm đó trời cũng mưa, bố em đã nhảy từ cửa sổ xuống. Em ngồi bên cửa sổ gọi điện cho Mộ Hàn, anh ấy nói không muốn gặp em nữa. Hôm đó còn có sấm chớp, tiếng sấm kêu to lắm, em sợ quá. Em cứ ngồi cạnh cửa sổ chờ rất lâu, nhưng chẳng còn ai trở lại. Đám phóng viên cứ đập cửa liên hồi, xung quanh ầm ĩ, nhưng em không nghe gì hết, không nghe thấy gì hết”.
“Mấy hôm nay em không ăn được thật, buổi sáng thực ra em cũng định ăn chút gì đó, nhưng tay em yếu quá làm đổ hết bát cháo. Em biết anh muốn tốt cho em, sợ em không chịu nổi nên mới phải bảo y tá truyền nước cho em. Nhưng đúng là em rất