Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.

này từ thao tác đến chiến lược anh đều rất quen thuộc, vì từ khi trò chơi bắt đầu được tung ra, anh liền bị kéo đi trải nghiệm cùng Dĩ Mạch, mới đầu không để tâm mấy, sau mới biết kỹ sư phần mềm là Vân Mộ Hàn.
Lấy xe ở Quân Duyệt xong, anh phóng như bay trên đường. Đến ngã tư, đèn flash của camera giao thông lóe lên mấy lần, cùng lúc đó có một chiếc xe tải cỡ lớn lao thẳng về phía anh, còi xe kêu inh ỏi, đinh tai nhức óc. Trong giây lát, anh đờ người ra, tự nhiên quên mất là mình phải lái tránh đi.
Tiếng phanh xe nghe sởn gai ốc như móng tay cào trên mặt kính, chiếc xe tải điên cồng bẻ hướng, dù chưa đâm thẳng vào xe anh nhưng đuôi xe đã quét văng xe anh. Chiếc Porsche mất phương hướng, xoay mấy vòng bên đường rồi lao vọt lên một bãi cỏ. Dây an toàn siết chặt khiến xương sườn Lục Thiều Trì đau rã rời, anh nghe thấy một âm thanh như tiếng nổ dội bên tai, túi khí an toàn bật mạnh ra, tựa như một ngọn núi đổ ập xuống người anh, trong họng trào ra vị tanh tanh, anh cố gắng mở mắt, nhưng trước mắt chỉ là một vùng trắng xóa.
“Dĩ Mạch, em phải tin, chỉ có em rời bỏ anh, còn anh vĩnh viễn không bao giờ rời bỏ em. Bất kể là sống hay chết, anh cũng sẽ là người ra đi sau cùng”.
Trong tai lùng bùng, nhưng anh nghe thấy tiếng mình rất rõ ràng, lời hứa kiên định đó, không bao giờ là người đầu tiên ra đi. Sinh tử chỉ cách nhau một ranh giới mỏng manh, lướt qua trước mắt anh là hình ảnh Dĩ Mạch. Cô cười tươi tắn nhìn anh, môi chu ra, khuôn mặt búp bê tròn trịa trông như một quả táo vừa chín tới.
“Đốc tờ Lù, đốc tờ Lù...”. Cô gọi đi gọi lại, ríu ra ríu rít như tiếng ve giữa ngày hè. Anh cười nói anh nghe thấy rồi, nhưng cô vẫn không chịu dừng lại, cứ gọi mãi, gọi mãi không thôi. Cô nhìn anh, mắt ngấn lệ, tiếng gọi cũng càng lúc càng chống chếnh. Đốc tờ Lù, cô gọi đến tuyệt vọng, anh như nhận thấy có mùi vị biệt ly. Nổi sợ đông đặc lại trong người anh, anh nắm lấy tay cô, sợ cô sẽ đi mất. Anh biết nỗi sợ đó đến từ đâu, giống như hồi bé lúc bà nội qua đời, cũng gọi anh như thế, Thiều Trì, Thiều Trì, cứ gọi tên anh như vậy mãi, tựa như cố dùng nốt chút sức lực của mình.
“Đốc tờ Lù, đốc tờ Lù...”.
Từng tiếng văng vẳng như trong mơ. Cô khẽ gọi anh, âm thanh càng lúc càng xa vời. Anh bất lực, bên ngực trái nhói lên cơn đau.
“Đốc tờ Lù, đốc tờ Lù, anh có nghe thấy không?”. Anh chầm chậm mở mắt, người anh thấy đầu tiên lại không phải là Dĩ Mạch. Ý thức của anh dần hồi tỉnh, anh nhớ mình vượt đèn đỏ và va phải chiếc xe tải bên đường. Chỗ này chắc là Bệnh viện Nhân Tâm, bác sĩ đang kiểm tra cho anh là cấp dưới của anh, giờ anh lại nằm trên giường bệnh để người khác cứu chữa.
“Anh bị đâm xe, hôn mê ba ngày rồi. Chúng em đã kiểm tra toàn thân cho anh, báo cáo cụ thể chiều mới có. Trước mắt, anh hôn mê chủ yếu là vì não bị chấn thương, chỗ này... các chỗ khác... chỗ này...”. Bác sĩ trẻ tuổi đọc lên.
“Có báo cáo thì đưa luôn cho tôi là được rồi. Mấy ngày nay chỉ có các cậu ở đây thôi à?”.
“Vâng, lúc anh được đưa đến phòng cấp cứu, Viện trưởng hoảng hốt lắm, còn lệnh cho chúng em phải bố trí đưa anh vào phòng chăm sóc đặc biệt”.
“Sao, cậu nói tôi hôn mê ba ngày à? Cậu cho tôi xem toàn bộ báo cáo tình hình chuyển biến của các bệnh nhân khoa tim mạch trong ba ngày vừa rồi nhé, giờ tôi đến phòng bệnh thường trú của khoa tim mạch xem một chút”.
“Không được, anh còn đang phải theo dõi, không xuống đất đi lại được. Chủ nhiệm Lục, anh cần nghỉ ngơi ít lâu, đừng vội làm việc”. Bác sĩ trẻ tuổi lau mồ hôi, Chủ nhiện Lục quả là người cứng cỏi.
“Cậu là chủ nhiệm hay tôi là chủ nhiệm? Cậu có biết bệnh nhân khoa tim mạch bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện bất ngờ không? Chắc tôi chỉ bị gãy xương nhẹ thôi, không vấn đề gì đâu”. Thái độ ấp úng của cậu ta khiến Lục Thiều Trì sinh nghi, anh bị đâm xe rồi được đưa vào bệnh viện của mình, chuyện này chắc chắn trong bệnh viện đều đang bàn tán ầm lên rồi, Dĩ Mạch không thể không biết. Nhưng vì sao khi anh mở mắt ra lại không thấy cô?
Trong mơ, anh nghe thấy cô gọi tên anh, chẳng lẽ đó chỉ là ảo giác thôi sao?






Tia sáng giữa rừng sâu
Anh bỗng thấy trong tim le lói chút ánh sáng, tựa như ráng chiều không chịu lắng mình ở nơi vô tận, gắng gượng xuyên qua tầng mây. Tình yêu của anh giống như tia sáng yếu ớt này, do dù là sắp tắt hẳn cũng quyết không buông xuôi.
Qua bậu cửa sổ lốm đốm nắng, bầu trời ngoài cửa kính mang màu xanh trong vắt, tựa như gần trong gang tấc. Lò sưởi trong phòng bệnh mở rất mạnh, không khí khô cong như lúc nào cũng có thể vỡ vụn thành bột. Cô gái ngồi trước cửa sổ giơ tay về phía mặt trời, những tia sáng tươi sáng lọt qua các kẽ ngón tay. Cô gái nhìn bàn tay đăm đăm, Lục Thiều Trì thậm chí có thể cảm thấy ánh mắt của cô trượt qua những nếp nhăn đan xen rõ ràng trên ngón tay, qua những khớp ngón tay tròn trịa, sau đó dừng lại ở ngón đeo nhẫn. Chiếc nhẫn bạch kim nạm kim cương có khắc hoa văn hình mây kiểu cổ sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
“Dĩ Mạch”. Lục Th