Đấu Tranh Đến Cùng Cho Tình Yêu
Tác giả: Kỷ Đạt
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 134751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/751 lượt.
, nói: "Thanh Đảo đã lâu không có mưa, không có sấm sết rồi". Dương Chiến ngượng ngùng xoa sống mũi.
Thúy Thúy yếu quá, không ngồi dậy được, Dương Chiến cầm bát, đút từng thìa cho cô. Khoang mắt Thúy Thúy đỏ au, cô thực sự bắt đầu cảm kích Dương Chiến. Cô hiểu, lúc này Dương Chiến đối tốt với cô không phải vì máy móc nữa, đó là vì cái gì? Thúy Thúy không dám nghĩ tiếp, dù sao cô cũng là người phụ nữ sắp sửa ly hôn, những lời Vương Hinh nói hôm đó cũng là một kiểu mở mang đầu óc sâu sắc cho cô. Người đàn ông như Dương Chiến, sẽ có một người phụ nữ tài giỏi xứng đôi với anh. Cả đời này của cô đều tụt hậu, không thể theo kịp. Đã không xứng đôi, sao cô còn dám nằm mơ đến điều viển vông cơ chứ. Càng trèo cao, càng ngã đau!
Thì ra, cái hôm Thúy Thúy bị bỏ rơi lại trên đường cao tốc, buổi chiều có sương mù dày, buổi tối sưonưg mù còn dày đặc hơn. Đến sáng hôm sau, khi trời tờ mờ sáng, sưonưg mù bao trùm khắp đất trời, Thúy Thúy lo lắng sợ hãi bước đi trên đường cao tốc bất cứ lúc nào cũng có thể bị xe ô tô từ phía sau nhìn không rõ đâm trúng. Thúy Thúy không dám đi tiếp trên đường cao tốc nữa, cô trèo qua lan can bảo vệ, đi dọc trên đồng hoang theo hướng đường cao tốc. Có lúc, cô nhìn thấy thôn trang từ xa, dù rất đói khát, cô cũng không dám vào, tiếng chó sủa trong thôn trang thi nhau sủa vang, từ nhỏ Thúy Thúy đã vô cùng sợ chó.
Cũng không biết đã đi mất bao lâu, gặp được một chị nông dân đi qua đường, nói tiếng địa phương, nên Thúy Thúy cũng không hiểu được, nhưng chị ta nhìn thấy bộ dạng đói lả của Thúy Thúy, đúng lúc chị ta định đi xa, có đem theo mấy cái bánh ngô, nên cho Thúy Thúy một ít. Đến đêm, Thúy Thúy cuộn tròn người ngủ dưới gốc cây, bị lạnh cóng nên cảm và sốt. Mặc dù Dương Chiến dẫn người đi tìm cô, nhưng màu quần áo cô rất giống màu sắc của đồng hoang, cô đi cũng không được nhanh, nên không ai tìm thấy cô. Khó khăn lắm mới đi được đến Thanh Đảo, cô không có tiền gọi điện thoại công cộng, càng ngại ngùng không dám gọi 110 cho cảnh sát, gắng gượng mãi mới đi về đến được cổng nhà Dương Chiến. Chìa khóa nhà cũng ở trong túi xách, cô không vào nhà được. Vì quá mệt và đói, cộng thêm cảm sốt, cô đã ngất lịm đi trước cổng, đến tận khi Dương Chiến quay về.
"Ừ? Nói đi!"
"Dương Chiến, anh có thể cưới em không?" Nỗi căng thẳng dân lên trong mắt Thúy Thúy, cô nói lắp bắp. Có lẽ đã quá vô liêm sỉ khi hỏi câu hỏi này, quá là không biết lượng sức mình, không biết mình là ai, nhưng cô thực sự rất khao khats mong biết được đáp án, cô mong ngóng biết được câu trả lời của Dương Chiến giống như mong ngóng sợi dây cứu mạng vậy. Dương Chiến trong lòng khẽ run, nhưng không nói gì, quay lưng lại phía cô. Thúy Thúy chờ đợi câu trả lời của anh, thời gian cứ thế trôi đi, con tim cô càng lúc càng chìm xuống, rơi xuống vực sâu không đáy. Dương Chiến dường như cảm nhận được nỗi tuyệt vọng của cô, anh trả lời bằng giọng nói rất nhẹ, rất trầm nhưng đầy tính kiên định: "Không thể !" trong khoảnh khắc đó, cây hoa đào trong lòng cô như bị cơn gió thu thổi ào ào qua, những cánh hoa đua nhau rơi xuống, bị cơn gió thổi bay khắp nơi, không còn dấu vết. Con tim của Thúy Thúy cũng giống như những cánh hoa đào, bị hiện thực tàn khốc chà đạp một cách hung hãn, mất tăm mát dạng. Nước mắt trong lòng cô tuôn rơi như mưa, tuyệt vọng cực độ, nỗi niềm mong ước bị đập nát một cách thật lạnh lùng, tan nát thành bọt nước. Một trái tim run rẩy trao tặng, bị người ta tàn nhẫn từ chối, con tim khi thu về đã đầy rẫy những vết thương. Trái tim Thúy Thúy lạnh giá như đã chết, trời đất rộng lơn, lại không có chỗ để cô đặt trái tim đầy thương tích của mình. Đột nhiên, Dương Chiến hỏi: "Thúy Thúy, em có thích anh không?" Rất lâu sau, Thúy Thúy mới khẽ nói, giọng như từ nơi xa vọng lại: "Không thích." Dương Chiến rùng mình kinh ngạc: "Nói lại nữa!" Khóe môi Thúy Thúy hiện lên nụ cười thê lương: "Không thích. Em và Tôn Đại Lâm vẫn còn tình cảm." Như thể bị cái búa tạ giáng cho một đòn, cả người Dương Chiến run mạnh, miệng anh tím tái, không thốt lên lời. Thúy Thúy đứng dậy, quả quyết bước đi. Dương Chiến nhìn theo lưng cô, đứng ngẩn người rất lâu, bất giác nước mắt nhạt nhòa khắp khuôn mặt, con tim lạnh như sắt.
Tối hôm đó, mẹ Đại Lâm cầm sợi dây thừng ra ngoài, lúc đang buộc sợi dây thừng lên hàng rào, chợt nhớ ra trong sổ tiết kiệm vẫn còn chút tiền, nhưng Đại Lâm không biết số pin. Bà chết rồi, thì số tiền đó sẽ ra sao? Mẹ Đại Lâm vội vàng quay về nhà, lấy sổ tiết kiệm ra, để bên cạnh bức thư, viết số pin lên đó.
Sau đó, bà tắt đèn, lúc này, nước mắt đã ướt đẫm khắp mặt, bà đẩy cánh cửa phòng ngủ của con trai, đứng bên cạnh giường con trai, nhờ ánh trăng soi, ngắm thật kĩ khuôn mặt con trai, khóc nấc nghẹn, sợ làm con trai tỉnh giấc, nên cố gắng kìm nén tiếng khóc.
Hồi lâu sau, mẹ Đại Lâm mới bịn rịn đóng cửa phòng con trai, rồi lại lên phòng Bá Bá, nước mắt lăn tròn từng giọt rơi xuống, ngồi ngẩn người trong căn phòng vắng lặng. Một lúc sau, mẹ Đại Lâm ra ngoài, túm lấy sợi dây thừng, vừa khóc vừa buộc dây. Đại Lâm bị tiếng khóc nấ