Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Chồng Ăn Thịt Cả Nàng Dâu

Mẹ Chồng Ăn Thịt Cả Nàng Dâu

Tác giả: Kỷ Đạt

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 134744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/744 lượt.

Em."
Dương Chiến không nói thêm câu nào, cầm ô bước ra ngay. Nhìn thấy Thúy Thúy đang run lẩy bẩy giữa cơn mưa, rướn mày lên kinh ngạc, cũng không nói gì, vội vàng kéo Thúy Thúy chạy vào trong phòng.
Thúy Thúy đứng trong phòng, mặt mũi lạnh cóng tím tái. Bao lời muốn nói đã nghĩ kĩ trên đường đi, bây giờ gặp Dương Chiến, đều tiêu tan cả, không biết nên nói gì.
Dương Chiến chau mày nhìn cô, nói: "Hãy đi tắm nước nóng, thay quần áo, khéo cảm lạnh."
Thúy Thúy ngoan ngoãn đi theo anh lên tầng, vào phòng tắm.
Dương Chiến đi tìm bộ đồ ngủ cho cô. Thúy Thúy ngẩn người trong phòng tắm mù mịt hơi nước nóng, cô nhìn cơ thể mình trong gương, cô chẳng béo chút nào, vòng eo thon thả, khuôn ngực đầy đặn.
Dương Chiến gõ cửa, Thúy Thúy không kịp trở tay, cuống quá bèn mở cửa. Dương Chiến giật mình kinh ngạc, nhìn vào mắt cô, rồi lại nhìn xuống thân thể trần truồng của cô.
Mặt Thúy Thúy đỏ bừng, cắn môi, sợ sệt nhìn Dương Chiến.
Dương Chiến nhìn chằm chằm vào mắt cô, sau đó dùng một nụ hôn chắn lấy môi cô.
Nụ hôn của Dương Chiến dịu dàng nhưng mãnh liệt. Lúc đầu anh sợ Thúy Thúy không kịp thích ứng nên rất đỗi nhẹ nhàng, đợi đến khi Thúy Thúy đã không còn sự phản kháng. Dương Chiến lập tức gia tăng cường độ, đầu lưỡi linh hoạt kích thích từng vị trí mẫn cảm của Thúy Thúy, tấn công một cách điêu luyện thành thục, kích thích mạnh mẽ đến độ không thể cưỡng lại được. Đôi tay anh cũng không để không, mà bận rộn di chuyển trước ngực và vùng mẫn cảm phía dưới cơ thể Thúy Thúy. Cuối cùng, Thúy Thúy cũng bắt đầu run rẩy, cô định đến để nói chuyện với Dương Chiến, không phải đến để hôn, càng không phải đến để chịu đựng sự ham muốn tình dục khó mà kìm nén được đang khiến cô run rẩy này. Hơi thở của Thúy Thúy dần dần cũng trở nên gấp gáp, ánh mắt và làn da khắp cơ thể đều chuyển sang sắc hồng. Dương Chiến không để cho cô nói gì, bế ngay cô lên, ném xuống giường trong phòng ngủ. Sau đó anh vứt bộ đồ ngủ, chồm lên người Thúy Thúy, hôn khắp cơ thể cô, và hơi thở dồn dập, nhìn chăm chú vào mắt Thúy Thúy. Từ từ, dần dần, nhưng cứng rắn như gang thép, tiến vào trong cơ thể Thúy Thúy.
Thúy Thúy đau đớn khẽ kêu lên, Dương Chiến coi như không nghe thấy, từng đợt khoái cảm trào dâng khắp cơ thể Dương Chiến. Cơ thể khỏe mạnh cường tráng của anh lấm tấm mồ hôi, chúng sáng lấp lánh trên làn da nâu giòn khỏe mạnh của anh.
Hơi thở của Thúy Thúy ngày càng gấp gáp, toàn thân toát đầy mồ hôi, giờ thì sự đau đớn đã giảm đi nhiều, nhiệt độ cao trong cơ thể như đang lan tỏa. Cơ thể của Dương Chiến nóng bỏng và đầy sức mạnh, những đợt tiến công hơi thô bạo khiến mặt Thúy Thúy càng lúc càng đỏ, cơ thể cũng càng lúc càng hưng phấn. Cuối cùng, Thúy Thúy không kìm nén nổi, bắt đầu rên khe khẽ, đôi tay cô nhẹ nhàng quấn quanh cổ Dương Chiến, khẽ gọi: "Dương Chiến, Dương Chiến..."
Toàn bộ cơ bắp trong cơ thể cường tráng của Dương Chiến đều căng lên, giống như một con báo tuyết đực đẹp đẽ giữa ngọn núi tuyết, tràn đầy mê lực của giống đực.
Sau khi sự đau đớn đã trôi qua, niềm khoái cảm tột cùng đã khiến Thúy Thúy quên mất mình đang ở đâu, ở đám mây lơ lửng giữa tầng không hay là trên thiên đàng?
Thúy Thúy nằm trong lòng Dương Chiến, chợt mất hết dũng khí, lưỡng lự hồi lâu mới hỏi: "Dương Chiến, ngày mai anh có thể không đi được không? Em muốn, em muốn... anh biết mà, em muốn..." Đôi mắt Thúy Thúy giống như hai hồ nước sâu, dập dềnh những gợn sóng lăn tăn, chất chứa sự nài xin mãnh liệt.
Dương Chiến nhìn thẳng vào đôi mắt Thúy Thúy, giây lát sau, không nỡ nhìn nữa, lảng đi, nhẹ nhàng nói: "Không thể."
Lời từ chối của anh rất đơn giản nhưng vô cùng lạnh lùng tàn nhẫn, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú trông rất bình tĩnh, điềm tĩnh và dửng dưng. Một nỗi đau xuyên thấu tim khiến Thúy Thúy không thốt nên lời.
Trong mắt Dương Chiến, những con sóng tối đen đang cuồn cuộn dâng lên.
Thúy Thúy cảm thấy trái tim đã tan nát của mình càng nát vụn hơn, lạnh lẽo hơn. Dương Chiến im lặng, thời gian trôi đi thật nặng nề.
Nhiệt độ trong phòng đủ ấm, nhưng tại sao, tại sao Thúy Thúy không cảm nhận được chút hơi ấm nào, cô lạnh run người, các đầu ngón tay lạnh buốt.
Một thoáng xót xa hiện lướt qua trên khuôn mặt Dương Chiến, nhưng anh vẫn giữ im lặng.
Dương Chiến bắt buộc phải hoàn thành hôn ước này, anh phải có được lợi nhuận khổng lồ từ thương trường kinh doanh.
Trong lòng Thúy Thúy xót xa đau đớn, không thể nào xua tan đi được. Đã đến bước này, liệu cô còn có thể nói thêm được gì đây?
Thúy Thúy cuộn tròn co rúm người trên giường, Dương Chiến kéo chăn đắp cho cô. Suốt cả một đêm, Dương Chiến đều ôm chặt Thúy Thúy, ngủ thiếp đi. Thúy Thúy nép mình vào lòng anh, con tim đau đớn tột cùng, nhưng không thể nào khóc được.
Đến khi trời sáng, Dương Chiến tỉnh lại, phát hiện ra Thúy Thúy đã ra đi, cô để lại một mẩu giấy, trên đó viết: "Nỗi nhớ mong khiến con người già đi, khi chợt nhận ra thì đã muộn. Cuộc chia tay lần này sẽ là vĩnh viễn cho đến tận lúc chết."
Dương Chiến lặng lẽ thần người nhìn mấy dòng chữ này, anh hiểu


Ring ring