Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342852
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2852 lượt.
cũng của anh ta, không nghĩ tới lại còn muốn dùng con tin để chạy trốn, nhưng căn bản không thể tha thứ, đừng nói là Trình Du Nhiên còn không có danh phận, coi như con tin là thành viên gia tộc, anh ta cũng giết không tha.
Viêm Hạo Thừa bên cạnh, thấy ý kiến hai anh em trái ngược, khóe miệng xẹt qua một tia cười lạnh không dễ dàng phát giác, anh ta cũng không có ý định đứng ra ngăn cản hoặc là giựt giây, Viêm Lệnh Thiên không thích Trình Du Nhiên, đây là bí mật anh ta đã sớm dò được, cho nên lần này bất luận Trình Du Nhiên như thế nào, quan hệ cha con Viêm Dạ Tước nhất định sẽ chuyển biến xấu, anh ta cần gì phải đi một chuyến vào vũng nước đục này?
Về phần Viêm Hạo Quân, coi như không có tội danh tư thông với Hắc bang Nga, kế hoạch lần này thất bại cũng cần có người đứng ra chịu tội thay, nếu có thể vào lúc trước khi chết phát huy tác dụng lớn hơn, cũng coi là đồ bỏ đi bị lợi dụng.
"Viêm Dạ Tước, chú tốt nhất bảo người khác đừng có manh động, nếu không tôi không thể bảo đảm chú có thể thấy Trình Du Nhiên còn sống." Giọng Viêm Hạo Quân mang theo lạnh lùng chết chóc, mặc dù tất cả chung quanh đều là tinh anh gia tộc huấn luyện từ đảo ra, anh ta cũng không sợ hãi chút nào, bởi vì trên tay anh nắm thứ đủ để bảo vệ tính mạng.
"Thả họ." Ánh mắt Viêm Dạ Tước lạnh lẽo mất đi tất cả màu sắc, chỉ để lại lãnh khốc tức giận, Viêm Hạo Quân hoàn toàn tin tưởng, chỉ cần anh ta không đồng ý, lập tức có thể đổ máu tươi tại chỗ.
"Chú nói không tính." Viêm Dạ Tước ngăn cản càng thêm kích thích tính khí hung ác của anh ta, thấp người xuống, trong nháy mắt chân bộc phát ra một sức lực khổng lồ, đây là phương thức anh ta thường dùng để ám sát, cũng là chiêu thức anh ta nổi giận, dưới tình huống này mặc kệ là tốc độ hay năng lực phản ứng, nếu so với bình thường thì lớn mạnh hơn rất nhiều, hơn nữa càng thêm tàn nhẫn!
Viêm Hạo Quân còn nằm trên mặt đất, căn bản không kịp đứng lên, mặc dù Viêm Dạ Tước đang ở bên cạnh anh ta, cũng không thể ở trong thời gian ngắn như vậy kéo anh ta qua một bên.
Mắt đen đột nhiên co rụt lại, thân thể Viêm Dạ Tước nghiêng về phía sau, trực tiếp nắm hướng bàn tay anh cả, chỉ là thanh mã tấu kia đâu có thể dễ nắm như vậy, mã tấu xoay ở trên tay, trực tiếp vòng qua cánh tay Viêm Dạ Tước trượt hướng Viêm Hạo Quân.
Phập một tiếng, máu tươi tuôn ra, ở trên mặt Viêm Hạo Quân, Viêm Dạ Tước che vết thương trên cánh tay trái, lạnh lùng nhìn về phía Viêm Thế Kiêu, mở miệng nói: "Anh cả, đừng quên quy định của anh."
Sắc mặt Viêm Thế Kiêu âm trầm, anh ta không nghĩ rằng vì Trình Du Nhiên, Viêm Dạ Tước thế nhưng đối xử với mình như vậy, mới vừa rồi nếu như anh ta tăng thêm một chút sức, chỉ sợ cánh tay kia đã hỏng nát, tiện tay khẽ búng, mã tấu biến mất ở trên tay phải.
Dính máu phải trở về vỏ, đây là quy định ban đầu gia tộc cho Viêm Thế Kiêu, thật sự là bởi vì sát tâm của anh ta quá nặng, nếu như mặc kệ, trừ phi trực tiếp giết chết Viêm Thế Kiêu, nếu không nhà họ Viêm chỉ còn không được mấy người, Viêm Dạ Tước chính là lợi dụng điểm này.
Anh sớm biết, dưới tình huống không có súng anh cũng không phải đối thủ của anh cả, tại ngay từ đầu anh đã định dùng loại phương pháp này bức lui anh cả, hơn nữa dưới tình huống bình thường, sau khi anh cả thu dao vào vỏ sẽ không xuống tay với cùng một người nữa.
An Nhẫn vội vàng tiến lên băng bó vết thương cho lão đại, trong lòng cũng cảm thán tình cảm sâu nặng mà lão đại dành cho chị dâu, đi theo lão đại nhiều năm, anh ta còn chưa từng nghe nói có ai sẽ vì người khác ngăn cản thanh mã tấu của Sát Thần nhà họ Viêm.
Viêm Dạ Tước hừ lạnh một tiếng, nói: "Dẫn đường."
Viêm Hạo Quân cũng gan dạ, sau khi bò dậy từ dưới đất thì trực tiếp đưa lưng về phía mọi người đi ra ngoài, phải biết rằng lúc này đừng nói là Viêm Thế Kiêu, đổi lại bất kỳ con em của nhà họ Viêm cũng có thể bắt được anh ta, nhưng chứng kiến cảnh vừa rồi, thế nhưng không có một người nào dám đi giành công lao này.
Viêm Lệnh Thiên khẽ mỉm cười, làm người đứng đầu gia tộc, ông có thật nhiều lý do bắt lại Viêm Hạo Quân, nhưng từ đầu đến cuối, ông đều không có mở miệng ngăn cản, ngược lại hướng mấy vị tộc lão khác nói: "Chúng ta cũng đi xem một chút."
Đối với cách làm của Viêm Lệnh Thiên, Viêm Hạo Thừa biết rõ trong lòng, hiện tại giết Viêm Hạo Quân, Trình Du Nhiên chưa chắc sẽ chết, nhưng nếu như sau khi nhìn thấy cô, 89% là khó giữ được tính mạng, chỉ là bất luận Viêm Lệnh Thiên làm thế nào, đối với ông ta mà nói đều có chỗ tốt, cho nên ông ta không ngại tiếp tục làm người đứng xem.
Thậm chí Viêm Hạo Thừa cảm thấy, Viêm Dạ Tước cũng có thể hiểu dụng tâm của Viêm Lệnh Thiên, nhưng coi như biết rõ, anh cũng không thể không làm như vậy, bởi vì đây là biện pháp duy nhất nhìn thấy Trình Du Nhiên.
Bắt cóc Trình Du Nhiên là thân tín tên Ngô Bình của Viêm Hạo Quân, trước đó còn bị Viêm Dạ Tước bắn bị thương, bước đi còn khập khễnh, nhưng mà anh ta cũng rất biết chọn chỗ, dựa lưng vào một núi đá to, tránh cho sau lưng có người ra tay cứu người.
Một đoàn người chậm rãi đi t