Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342763

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2763 lượt.

ng thoát, liền hào phóng thừa nhận, Lãnh Triệt tựa như nhớ tới cái gì, nói: "Tôi nhớ, ở lần lễ đính hôn của tôi hình như là có chuyện này, chỉ là cũng không hẳn là lợi dụng, dù sao chúng ta cũng có hôn ước."
"Anh thừa nhận là tốt rồi." Trình Du Nhiên thu hồi ngân châm, chậm rãi nói: "Vậy anh sẽ phải đồng ý với tôi một điều kiện, đây chính là quy định tại chợ đen của tôi."
Tại sao lại là điều kiện? Lãnh Triệt nhíu nhíu mày, điều kiện của Tina còn chưa có giải quyết xong, hiện tại lại thêm nữa, đây có phải là báo ứng mình thiếu nợ kiếp trước ở trên người phụ nữ hay không.
"Không cần khẩn trương như vậy." Trình Du Nhiên khẽ mỉm cười, tới gần phía trước nói: "Điều kiện của tôi rất đơn giản, tối hôm nay nói không chừng Tina sẽ say rượu, đến lúc đó anh chỉ cần chăm sóc cô ấy là được."
"Không thành vấn đề." Lãnh Triệt không chút do dự đồng ý, lần này tới tham gia bữa tiệc, bản thân anh ta chính là hộ hoa sứ giả, cho dù Trình Du Nhiên không nói anh ta cũng sẽ làm.
Tina nhìn hai người nói nhỏ, trong lòng nhất thời không vui, Trình Du Nhiên đưa tay quá dài, anh Tước bị cô đoạt đi không nói, bây giờ lại còn lén lút với Lãnh Triệt, mắt xoay động đã có chủ ý: "Lãnh Triệt, còn nhớ rõ chúng ta mới vừa đánh cược chứ?"
Có phải hai người này thương lượng xong hay không? Gạt tóc rơi trên trán ra, trên mặt Lãnh Triệt mang nụ cười không kiềm chế được nói: "Chỉ cần tôi có thể làm được, có điều kiện gì cứ việc nói." Khó khăn quá lớn thì nói không làm được là được rồi.
"Điều kiện của tôi rất đơn giản." Tina lộ ra nụ cười gian kế như ý, chỉ vào Trình Du Nhiên nói: "Tối hôm nay anh không thể cách cô ấy."
Đây coi là điều kiện gì? Không chỉ Lãnh Triệt, ngay cả Trình Du Nhiên cũng ngẩn ra, sau mới mặt ranh mãnh trừng mắt hướng Lãnh Triệt: "Yên tâm, tôi sẽ giúp anh hoàn thành cái điều kiện này." Dứt lời cũng không để ý tới hai người, thản nhiên rời đi.
"Không phải đã xong?" Bôn Lang mặt mờ mịt nhìn Đan Hùng, trước Tina tiểu thư còn giúp chị dâu kia mà, sao trong nháy mắt lại biến thành bộ dáng này.
Mắt Đan Hùng trợn trắng, anh ta cũng vi thị, hỏi anh ta làm sao mà biết? Nhưng mà anh ta cũng không thể khiến Bôn Lang coi thường,
Cố làm thâm trầm mà nói: "Chuyện như vậy không phải thứ chúng ta lấy ra nghị luận, nhanh đuổi theo, cậu quên quy định của lão đại?"
Nhìn Đan Hùng đi xa, Bôn Lang luôn có cảm giác bị chơi xỏ, lại nhìn Tina tiểu thư, lắc đầu thầm nói: "Phụ nữ thật đúng là động vật không thể xuyên thủng."
Phòng khách chính của hoàng cung Buckinghamshire xanh vàng rực rỡ, tất cả dụng cụ trong bữa tiệc đều được điêu khắc bằng vàng bạc, vảy cá làm bằng vàng ròng che lấp bộ vị của nữ phục vụ, ở dưới ánh đèn tản ra hơi thở xa hoa.
Viêm Hạo Thừa bưng một ly rượu đỏ chạy quanh giữa mọi người, khóe môi nhếch lên nụ cười làm người ta thoải mái, thỉnh thoảng cũng chào hỏi khách, phong độ thân sĩ và cách nói chuyện ưu nhã, lui qua hỏi thăm thì mỗi người cũng cảm thấy có mặt mũi, từng người khen anh ta không dứt miệng.
Đúng lúc này, một luồng khí lạnh từ cửa truyền đến, khiến người chung quanh đột nhiên run hết cả người, mấy người không đề kháng được loại khí thế này thì cánh tay run run, nửa ly rượu đỏ đổ trên mặt đất.
Mặc dù Viêm Hạo Thừa đang nói chuyện với người ta, nhưng mắt cũng nhìn chung quanh, tình huống ở cửa khiến anh ta biến sắc, sau lập tức khôi phục lại, nhìn ra được, anh ta đã biết ai tới.
Viêm Dạ Tước một thân tây trang màu đen hưu nhàn, tay trái kéo Tiểu Nặc, tay phải cắm ở trong túi, bị Trình Du Nhiên bên cạnh kéo, chậm rãi đi vào, sau lưng cách đó không xa, Tina và Lãnh Triệt cũng nhanh chóng theo vào.
Không ngờ bọn họ lại đi cùng nhau, là gặp ở cửa, hay có mưu từ sớm? Nhìn Tina và Lãnh Triệt, Viêm Hạo Thừa lại chuyển hướng nhìn đến Lâm đã dung nhập vào trong nhóm khách, mấy người này đều có quan hệ không tệ với Viêm Dạ Tước, nhưng mà anh ta cũng không lo lắng cái gì, ích lợi gia tộc lên cao, tình nghĩa sẽ ảm đạm rất nhiều, đến lúc đó, bọn họ sẽ lựa chọn như thế nào vẫn rất khó nói.
"Em năm, làm sao tới trễ như thế, anh cả còn tưởng rằng em không tới đấy." Chỉ một thoáng Viêm Hạo Thừa đã che giấu tất cả cảm xúc, mặt mang theo mỉm cười đi lên nói: "Trễ như thế mới đến, cần phải tự phạt ba ly."
"Tôi không có trễ." Giọng nói lạnh lùng của Viêm Dạ Tước vọng về ở trong phòng khách: "Hơn nữa, tôi chưa bao giờ uống rượu."
"Thiếu chút nữa quên mất." Đối với Viêm Dạ Tước lạnh nhạt, Viêm Hạo Thừa không thèm để ý chút nào, mà phất phất tay bảo phục vụ bưng rượu dừng lại, cười híp mắt nói với Trình Du Nhiên: "Nếu em năm không uống, vậy do Trình tiểu thư uống thay."
Vừa muốn cho Viêm Dạ Tước một lần xuống ngựa, nếu như Trình Du Nhiên không uống, chính là anh không tôn trọng anh trưởng, nhưng nếu như uống, chính là thừa nhận mình tới trễ, vô luận làm như thế nào, Viêm Dạ Tước đều ở thế hạ phong.
Trình Du Nhiên cười nhạt, cô chống lại ông cụ nhà họ Viêm cũng không yếu thế, loại giao chiến cấp độ này làm sao có thể làm khó được, nhận lấy ly rượu trong tay người phục vụ, nói:


Insane