XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2785 lượt.

b>


Hôm nay, người nói chuyện của gia tộc Ngải Tát chôn vùi tính mạng ở trong hải vực Sicili, tiếp tục chứng minh giá cao phải trả khi động thổ trên đầu thái tuế.
Mà vị Thái tuế không phải là gia tộc hắc đạo trăm năm Viêm gia, mà là Viêm Dạ Tước.
Ánh nắng màu vàng chiếu rọi, trên mặt biển xuất hiện mấy chiếc tàu chiến to lớn, máy bay chiến đấu rơi ở trên tàu chiến của Daniel.
Trình Du Nhiên ngáp một cái, hiện tại cô muốn nhất chính là tìm một nơi yên tĩnh để ngủ một giấc.
Nhưng rất nhanh bị cảnh sắc trước mắt trấn áp, tàu chiến đến một trấn nhỏ duy mỹ của Sicili.
Cho nên anh ta cũng không ôm hi vọng quá lớn là anh sẽ đồng ý, nhưng gần đây kỳ tích luôn xảy ra đặc biệt nhiều.
Viêm Dạ Tước thế nhưng khẽ gật đầu, cái này bày tỏ anh đã đồng ý, đưa tay kéo Trình Du Nhiên vẫn còn tràn đầy hứng thú với trấn nhỏ đi từ dưới chiến tàu chiến xuống ca nô, Trình Du Nhiên càng thêm hưng phấn, cô thích không gian sinh hoạt không cần lo lắng này, nếu Tiểu Nặc cũng ở đây thì thật tuyệt.
Mười mấy chiếc ca nô rơi xuống trên mặt biển, nơi này cũng không phải hải cảng, tàu chiến không thể nào cập bờ, chỉ có thể dùng ca nô mô hình nhỏ.
Cả đám Viêm Dạ Tước không tính nhiều tiến lên trấn nhỏ mê người.
Cái trấn nhỏ này quả thật là phong tình vạn chủng, mà trấn nhỏ không chỉ thuộc về gia tộc Daniel, vẫn còn có một biệt thự sang trọng chiếm diện tích hơn bốn mươi héc-ta ở chỗ này, nhất thời trở thành phong cảnh nổi bật nhất của cả trấn nhỏ.
Trình Du Nhiên đứng ở trước biệt thự, thở dài trong lòng, rốt cuộc hiểu rõ Daniel khoe khoang là do di truyền từ tổ tiên, chỉ nhìn biệt thự đơn thuần này, đã thấy đủ xa xỉ, đủ khoe khoang.
Cảnh tượng này hiển nhiên chứng minh thân phận gia tộc Sư Tâm, từ ngoài nhìn vào bên trong, riêng vườn hoa trước mặt cũng chiến ít nhất mấy nghìn héc-ta, bên cạnh vườn hoa còn có hồ bơi ngoài trời, bên cạnh rào chắn trang trí bằng quả cầu được dùng vàng ròng để chế tạo, dưới sự soi sáng của ánh mặt trời tản ra ánh sáng xa hoa lãng phí.
Phía sau là rừng rậm nhìn không thấy ranh giới, cành lá rậm rạp xanh tươi gần như phủ kín tuyệt đại đa số cỏ cây hiếm quý trên thế giới, gió nhẹ thổi qua, phát ra tiếng vang xào xạc.
"Trình tiểu thư, hoan nghênh tới biệt thự gia tộc Ander Leo của chúng tôi nghỉ phép." Anh ta làm ra một dấu tay xin mời, cũng rất rõ ràng, Viêm Dạ Tước sẽ lưu lại, là bởi vì cô, từ trong mắt cô nhìn ra, cô thích cái trấn nhỏ này, hơn nữa rõ ràng cần hoạt động ở trên đất bằng một chút.
Daniel nhíu mày, Trình Du Nhiên thế nhưng không đợi anh ta mời, bay thẳng vào bên trong, lướt qua bên cạnh thì nhìn Viêm Dạ Tước một chút.
"Vết thương của anh cần đổi thuốc." Đây đã là câu nói thường xuyên nhất của Trình Du Nhiên đối với người này, nhưng cũng bởi vì anh hết sức không biết thương tiếc mình.
Lần này Viêm Dạ Tước không có cự tuyệt, Daniel cũng nhanh chóng sắp xếp gian phòng bên cạnh biển cho bọn anh, chuẩn bị xong thuốc.
Ngồi trên ban công có thể nhìn thấy mặt biển xanh thẳm, Viêm Dạ Tước cởi áo, lộ ra cơ ngực rắn chắc, quả nhiên, băng gạc sau lưng đã rỉ máu.
Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, thật sự là bất đắc dĩ đối với người này, ngồi ở phía sau anh, vừa cẩn thận thay thuốc cho anh, vừa cằn nhằn: "Viêm Dạ Tước, thân thể của anh cũng không phải làm bằng sắt, anh nên chăm sóc thân thể mình một chút mới đúng."
Những lời này mặc kệ là từ thân phận bác sỹ hay là từ thân phận gì khác, cô đều muốn nhắc nhở anh, rốt cuộc đổi thuốc xong, Viêm Dạ Tước lại nhanh chóng mặc quần áo vào, lúc Bôn Lang len lén ghé vào lỗ tai anh nói gì thì bước nhanh rời khỏi phòng, đi làm chuyện của cô.
Trình Du Nhiên đi tới phòng ăn, tất cả đồ ăn trong trấn nhỏ đều là—— hải sản.
Lúc này, Daniel đi tới ngồi xuống chỗ đối diện cô, nhíu mày hỏi: "Như thế nào? Thích chứ?"
"Coi như không tệ." Trình Du Nhiên bị thím Vân nuôi miệng rất kén, nhưng mùi vị này coi như không tệ, cô vừa ăn, vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy Daniel tươi cười tà mị.
Trình Du Nhiên không quá để ý đến anh ta, dù sao đây là địa bàn của anh ta, vì vậy, tiếp tục ăn.
Daniel nhìn cô cười cười, chợt đánh vỡ không khí trầm tĩnh, nói: "Nhìn ra được, cô rất quan tâm Tước? Thích cậu ta à?"
Trình Du Nhiên nghe được chữ thích, chợt ngừng lại, vừa định nói chuyện, liền bị Daniel tranh trước.
"Nhưng cậu ta vẫn nhớ cô." Daniel biết lấy cá tính của Viêm Dạ Tước, tuyệt đối sẽ không nói ra, nhưng do anh ta nói ra cũng không ngại, dù sao cũng vì anh em.
"Nhớ tôi?" Trình Du Nhiên cũng không cho là như thế.
"Xem ra cô không nhớ rõ, khi còn bé hai người đã từng gặp nhau, lúc ở nhà cô, cô bôi thuốc cho cậu ta đó." Anh ta và Viêm Dạ Tước quen biết từ nhỏ, thời điểm đó Viêm Dạ Tước còn không lạnh lùng như thế này, anh ta nhớ anh từng nói với anh ta về một cô bé, thật không nghĩ tới chính là Trình Du Nhiên trước mắt.
Trình Du Nhiên nghe Daniel nói, ở nhà cô, cho anh thuốc? Ấy chính là người anh trai bị thương toàn thân? Anh, chính là Viêm Dạ Tước?
Nghĩ tới đây, mặt Trình Du Nhiên ngẩn ra, mà Daniel lại nhìn