Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.
ểu Thư nhíu mày, "Hắn không đến cùng cô, chẳng lẽ không phải không cần tìm tôi nữa sao?"
Y Ninh nháy mắt mấy cái: "Là chúng ta gặp nguy hiểm nên lạc nhau, cậu là đại tiểu thư của Lượng Tử, hắn tới đây chính là vì muốn tìm cậu về, tìm không thấy cậu hắn cũng không thể về báo cáo kết quả với Vương thống đốc, hắn làm sao có thể không tìm cậu chứ?"
Vương Hiểu Thư làm bộ cười cười: "Ừm, tôi đã biết, cám ơn cô nhắc nhở."
"Không có gì, chúng ta là chị em tốt." Y Ninh giữ chặt tay cô, cười nói, "Về sau tôi sẽ giữ khoảng cách với Âu Dương, cậu cứ yên tâm, tôi sẽ không giành hắn với cậu, sai lầm phạm một lần sẽ không tái phạm lần hai." Ả cam đoan.
"Ha ha." Vương Hiểu Thư cười nhạt, "Cô cũng nói, chúng ta là chị em tốt, tôi đã nghĩ thông, hai người là thật tâm yêu nhau, tôi đây sẽ thành toàn, so với níu kéo một người đàn ông không thương tôi, tôi càng hi vọng có thêm hai người bạn."
Y Ninh sửng sốt, có chút không biết làm sao, Vương Hiểu Thư lập tức kéo tay lại, cáo biệt rời đi, không đi được vài bước Y Ninh liền đuổi theo: "Đợi chút Hiểu Thư." Ả giữ cổ tay Vương Hiểu Thư, chần chừ một chút, nhỏ giọng hỏi, "Ừm, cậu cùng vị giáo sư kia quen biết sao?"
". . . . ."
"Cậu biết tên của hắn không? Hắn thật sự đi à? Cửa chính không cho người rời đi, hắn đi từ chỗ nào?"
". . . . ."
"Hiểu Thư?"
Vương Hiểu Thư mặt không biểu cảm kéo cổ tay mình về, nhìn chằm chằm vào mắt ả, gằn từng chữ: "Tôi và hắn, không quen biết chút nào. Cô muốn biết cái gì thì hỏi Yusuke Miyazaki, hiện tại đầu tôi rất đau, muốn đi nghỉ ngơi." Cô nói xong liền bước đi, không để cho Y Ninh có cơ hội hỏi tiếp.
Y Ninh đăm chiêu nhìn bóng lưng của cô, tóc xõa đen thật dài, giây lát sau lại chạy tới hướng phòng thí nghiệm.
Vương Hiểu Thư lúc về phòng liền giấu vali Z đưa đi, sau đó bắt đầu trù tính hành trình rời khỏi Phân Tử, nghĩ đến điều này, bóng dáng Z lại lúc ẩn lúc hiện trong đầu cô, làm cô nhức đầu hoa mắt muốn khóc, cô thật sự không nhịn được, lại tiếp tục khóc. Vương Hiểu Tư nhào lên giường, vùi đầu trong chăn rơi nước mắt, cũng không nghe thấy tiếng mở cửa rất nhỏ.
Chờ tới khi cô phát hiện có người vào phòng, người kia đã ngồi bên cạnh cô rồi.
"Tại sao lại là anh?" Hai mắt Vương Hiểu Thư đẫm lệ mông lung nhìn người xốc chăn của cô lên, giọng mũi rất nặng hỏi, "Không phải anh đi rồi sao?"
Vẻ mặt Z vô cùng lạnh lùng, hắn hờ hững nói: "Tôi không nói là đi hôm nay. Tôi chỉ nói muốn rời đi, lại không nói hôm nay sẽ đi."
Vương Hiểu Thư ngây ngốc nhìn hắn, cô mê mang suy nghĩ một lúc lâu giống như lời hắn nói là thiên thư [2'>, cuối cùng bừng tỉnh đại ngộ gật đầu tỏ vẻ mình biết rồi im lặng hai giây, bắt lấy hai cánh tay của hắn mà cấu véo như muốn trả thù, móng tay gần như đâm vào thịt hắn, nhưng hắn ngay cả mày cũng không nhíu, ánh mắt bình tĩnh sắc bén nhìn cô.
[2'> Thứ sách viết chữ khó đọc hoặc khó hiểu.
"Anh nói tôi là vampire?" Vương Hiểu Thư dùng ánh mắt lên án nhìn hắn, "Còn hình tôi giống như băng vệ sinh?" Giọng nói của cô có phần rối rắm, "Vậy anh còn đáng thương hơn vampire, ít nhất vampire còn có thể máu lạnh, nhưng còn anh? Hiện tại anh còn sống, ngoại trừ một cái xác thì còn có gì?" Cô khó hiểu hỏi, "Vì sao anh nhất định phải phí sức nghiên cứu thứ không có kết quả tốt này? Biến mọi người thành như vậy, khiến thế giới trở nên tồi tệ đến vậy, một mình anh cô độc còn sống, đây là mục đích của anh?"
Z suy nghĩ vấn đề của cô, hắn im lặng một lúc, sau đó nghiêm túc nói: "Tôi không nhàm chán đến mức muốn thay đổi thế giới không thể cứu vớt này, ngược lại, tôi muốn sáng tạo thế giới mới của mình."
". . . Thật sự là lý tưởng cao cả." Mầm bệnh trong hiện thực không dễ thương chút nào, mi có biết hay không!
Z giống như nghe không hiểu ý của Vương Hiểu Thư, mỉm cười, ngay cả ánh mắt cũng nhu hòa, ra sức duy trì mặt nạ lạnh lùng, tâm tình tốt nhếch miệng lên, sự vui vẻ vì cô khóc vì hắn rời khỏi bị đè nén nay được phóng thích: "Ừm, sáng tạo một thế giới mới, chỉ để người trong lòng sống trong thế giới của tôi, có lẽ chính là cảm giác này."
Vương Hiểu Thư im lặng nhìn Z, há mồm do dự có nên nói lời trong lòng mình hay không.
Z vuốt khóe mắt, thản nhiên nói: "Em có gì bất đồng thì có thể đề xuất, tôi lần đầu tiên thấy em muốn nói lại thôi."
Vương Hiểu Thư đi tới bên cạnh giường, khoanh chân ngồi xuống, im lặng một lúc rồi nói: "Tôi nói vậy có lẽ anh sẽ tức giận, nhưng tôi hi vọng anh có thể cân nhắc đề nghị của tôi một chút, lần này tôi thật lòng."
"Phải không?" Z cảm thấy hứng thú nhíu mày, "Em nói rồi tôi sẽ quyết định có cân nhắc hay không."
". . . . ." Vương Hiểu Thư hết chỗ nói một chút, sau đó nói nhỏ, "Cá nhân tôi cho rằng cảm giác mà anh muốn, dù không sáng tạo một thế giới mới cũng có thể thực hiện, chỉ cần ở cùng người mình thích, cho dù đi đến đâu cũng có cảm giác này."
". . . Vậy thì tốt quá."
"Nhưng cũng không phải hiểu rõ, chỉ là không hoang mang và khó hiểu mà thôi." Hắn tiêu cực nói, "Em ôm ảo