XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Kế Zombie

Mẹ Kế Zombie

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

i nhìn một màn trước mắt, trong đầu chỉ còn bốn chữ —— zombie ra khỏi lồng hấp.
Bọn họ là dao thớt, người trên đài là cá thịt.
Z quay đầu, mỉm cười nhìn Vương Hiểu Thư, dịu dàng nói: "Tôi không muốn làm anh hùng, tôi chỉ muốn bảo vệ một mình em, làm kỵ sĩ của em mà thôi, em nguyện ý cùng khai sáng thế giới mới của chúng ta sao?"






Chờ mong và sợ hãi là từ cùng nghĩa trong một thời khắc nào đó, người phát thiệp mời thường băn khoăn, lo lắng nhiều hơn người được mời.
Tuy rằng Z không có biểu cảm gì, nhưng đôi mắt đen nhánh híp lại một cách lạnh lùng, giống như hồ sâu chứa đầy sự đau khổ và rối rắm, khuôn mặt được ánh sáng chiếu vào, giọng nói trầm thấp và khàn khàn tràn ngập sức quyến rũ nam tính: "Chậc, do dự sao."
Hắn vươn tay nắm cổ tay cô đi về phía trước: "Em cho rằng tôi thật sự trưng cầu ý kiến của em sao? Tôi chỉ nói mà thôi, em đừng có tưởng thật. Tôi không muốn nghe em nói gì cả, tôi thích em, chỉ bằng một câu này, em phải đi cùng tôi."
Trán Vương Hiểu Thư hiện lên ba tuyến đen, bị động bị hắn lôi kéo, cố nén sự tức giận vì biết được hắn vốn không muốn sửa chữa mà chỉ lừa cô, lẩm bẩm mà như cố ý nói cho hắn nghe: "Mẹ nó, ngay cả tôi cũng lừa, thật sự là nhờ không đúng người, lão tử phí công đối tốt với anh như vậy, phí công thâu tâm đào phổi cho anh rồi!"
Z giống như không nghe thấy, cười nhạo nhìn về phía đám người Tiêu Tùng đang tránh né zombie, giống như xem một đám tôm tép nhãi nhép, Vương Hiểu Thư không nhịn được nói: "Anh không nghe thấy tôi nói à? Có chút phản ứng được không?"
Dường như không vừa lòng về âm thanh, hắn kéo dài giọng cười âm hiểm trước micro, giọng cười lành lạnh làm đám người Tiêu Tùng sắp hỏng mất càng thêm sợ hãi, nhưng bọn hắn là đoàn đội hội tụ không ít thống đốc, Tiêu Trà miễn cưỡng trấn định lại, ở vòng phòng hộ cao giọng nói: "Z! Anh làm gì với binh linh của chúng tôi vậy!"
"Hừ sao? Lúc này còn có tâm tình quản người khác." Z giống như nghĩ tới cái gì, lơ đãng lộ ra nụ cười tàn nhẫn, thản nhiên nói trước micro, "Tôi là người nhân từ, kẻ đáng chết vẫn còn sống." Hắn tùy ý ấn xuống nút bạc bên cạnh bậc thang, lồng giam giữ zombie lại rơi xuống, mặt đất phía sau vũ đài lên xuống luân phiên, vài lồng sắt lớn chậm rãi hiện lên trước mặt mọi người, bên trong giam giữ rất nhiều người mặc quân trang của Nguyên Tử.
Vương Hiểu Thư thấy vậy không khỏi bừng tỉnh hiểu ra, thì ra người Nguyên Tử vốn mai phục ở đây, nhưng bị Z đổi thành zombie, rõ là. . .
"Hiện tại bọn họ đã là binh lính của tôi rồi." Z ác liệt nhếch miệng, lạnh lùng tuyên cáo quyền sở hữu.
Viên đạn của đám người Tiêu Tùng đã bắn hết, thể lực của Giải An Quân chống đỡ không được dựa vào một bên, ôm chặt thân thể (thi thể?) của Nhạc Đào Lương, tay nắm chặt một cái lọ, mặt cứng ngắc không biết đang do dự cái gì.
"Có vũ khí cuối cùng thì dùng luôn đi." Z nhàn nhã gõ lan can, thường thường lườm Vương Hiểu Thư không biết đang nghĩ gì một cái, bỗng nhiên đóng micro nói, "Thế nào, bọn họ sắp bị tôi đùa chết rồi."
Vương Hiểu Thư cười nhạt lườm hắn: "Trước khi anh làm lại không trưng cầu ý kiến của tôi, vì sao tôi phải nói với anh tôi đang nghĩ gì."
"Đáp án của em tôi không hỏi cũng biết, cho nên tôi không cần trưng cầu ý kiến của em."
"Anh thật sự hiểu rõ tôi?"
Hắn nhẹ nhàng tựa vào tường, lạnh nhạt nói: "Hoàn hảo."
Vương Hiểu Thư lạnh mặt nói: "Anh nói anh hiểu rõ tôi, nhưng anh không phải là tôi." Cô nhếch môi cười, "Tôi cái gì cũng có thể nhận, nhưng điều kiện tiên quyết là mẹ nó phải nói với tôi!"
Lời của cô làm Z cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng thấy bộ dáng hung ác này của cô làm hắn cảm thấy vô cùng phiền chán, ước số bạo ngược trong thân thể càng không ngừng kêu gào giết hại, tra tấn, giam cầm, tất cả đều tràn ngập sự kích động ác ý.
Đúng lúc này, dưới vũ đài bỗng vang lên tiếng nổ mạnh, có người nổ một lỗ hổng từ bên ngoài, là Tiêu Nhã Nhã và Y Ninh mặc váy trắng, hai người đội mũ rộng vành kỳ quái, người cúi xuống, vội vàng kéo người bị vây ở sảnh yến hội ra ngoài.
"Muốn chết." Khi nói chuyện Z giơ súng về phía Y Ninh, bóp cò, viên đạn xuyên qua sương khói vọt tới với tốc độ cực nhanh, Y Ninh nhờ người khác nhắc nhở mà miễn cưỡng tránh thoát, nhưng vẫn bị đạn xuyên qua bả vai, vô cùng đau đớn hét lên một tiếng, tuyệt vọng nhìn về phía Z.
"Thương pháp của anh tệ quá." Vương Hiểu Thư cướp lấy khẩu súng từ trong tay hắn, nổ một phát súng dưới cái nhìn chăm chú của Z, người cô bắn là Tiêu Tùng, bởi vì tất cả mọi người đều rút khỏi sảnh yến hội, chỉ có Tiêu Tùng ở cuối.
Viên đạn bắn trúng ngực Tiêu Tùng, mặt Vương Hiểu Thư không có biểu cảm trả lại súng cho Z, lạnh lùng nói: "Có thể đi xuống rồi."
"Đi xuống?" Z nhếch khóe miệng như đang vui vẻ, xoay xoay súng trong tay, thuận miệng hỏi.
"Đi xuống nhặt xác cho hắn." Vương Hiểu Thư chỉ vào Tiêu Tùng ngã ở đó, zombie đã tới gần hắn, những người khác lại không có cách nào kéo hắn ra ngoài, cho dù viên đạn không bắn chết hắn, hắn cũng sẽ chế