Tác giả: Quỷ Miêu Tử
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
án lạn của Kỷ Duệ rồi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười có chút vặn vẹo: “Hi… cậu chàng đẹp trai!” Anh ta biết Kỷ Duệ là con của Kỷ Hàn, nhưng anh ta cũng chẳng để ý lắm đối với vấn đề ấy, bởi về mặt này thì người Âu Mỹ thoải mái hơn người Á Châu nhiều.
Kỷ Duệ cười khanh khách: “Hoa rất đẹp nha, chú là người đàn ông đầu tiên tặng hoa cho Kỷ Tiểu Hàn đó. Tuy là hoa không đến được tay cô nhưng tâm ý của chú Kỷ Tiểu Hàn nhất định cảm nhận được, đúng không.”
“… Đúng… Đúng vậy!” Kỷ Hàn mở miệng a dua với lời Kỷ Duệ nói: “Cảm nhận được… Cảm nhận được. Tôi xin ghi tạc trong lòng.”
“Thật vậy chăng? Em đồng ý rồi!” Eric vừa nghe như thế thì con ngươi màu lam như phát ánh lân tinh, đưa tay giữ chặt lấy bàn tay nhỏ hơn của Kỷ Hàn, chân thành tuyên bố: “Chúng ta bắt đầu chính thức qua lại đi.”
“Ặc?” Cái quái gì thế này? Kỷ Hàn nhìn hai bàn tay đang bị giữ chặt của mình, còn mơ hồ không rõ khi nào thì mình đồng ý qua lại với anh ta hả?
“Chẳng phải em vừa tói ‘ghi tạc trong lòng’ đó sao? Ghi tạc trong lòng là trong lòng chấp nhận anh rồi đúng không?”
Sự sâu sắc, bác học và uyển chuyển của tiếng Trung không phải người nước ngoài nào cũng có khả năng lĩnh ngộ được. Cho dù trình độ tiếng Trung của Eric phải nói là rất tốt nhưng vẫn không thể biết được rằng một câu ‘ghi tạc trong lòng’ kia trong đa số trường hợp chỉ là một lời nói khách sáo.
“…” Kỷ Hàn trân trối nhìn anh ta, nhất thời ú ớ không biết phải nói thế nào.
“Hi, đồng chí.” Thi Thanh Trạch đứng cạnh từ nãy giờ nhảy ra giúp giải vây đúng lúc, thân thiết khoác tay lên vai Eric: “Người ta thường nói trời đất bao la cỏ cây vô số, anh cần gì phải chăm chăm yêu mỗi một cây xương rồng làm gì.”
Eric ngơ ngác mở to đôi mắt xanh, rõ ràng không hiểu phép ẩn dụ trong câu nói của Thi công tử, còn gân cổ cãi lại: “Cây xương rồng có thể phòng phóng xạ, sức sống lại mạnh, tôi thậm chí còn rất thích nó đó.”
“A… Ha ha…” Kỷ Hàn chỉ có thể ngượng ngùng cười gượng: “Đúng, đúng là xương rồng cũng tốt! Tôi cũng thích loài cây toàn gai kia.”
“Bảo bối à, em cũng thích đúng không? Vậy lần sau anh sẽ tặng cây xương rồng cho em.” Eric phủi toẹt cảm xúc không vui vài phút trước: “Bảo bối à, thấy không, hai chúng ta đều thích cây xương rồng, đây đúng là duyên phận như cách nói của người Trung Quốc rồi.” Eric mở miệng ngậm miệng đều kêu hai chữ ‘bảo bối’ khiến Kỷ Hàn hoảng thần hết lần này đến lần khác. Nhưng dẻo miệng là chuyện của anh ta, hơn nữa người nước ngoài đều như vậy cả, cô cũng ngại không muốn nói thêm nói bớt cái gì.
“Cái cây đầy gai kia có gì hay đâu.” Tần Dịch là kẻ quê mùa nhất hạng nên không thể lĩnh hội sự lãng mạn của Eric lúc này: “Hồi nhỏ có lần tôi bị ngã dập mông vào đám cây này, mông bị đâm như nhím luôn á.” Một kỷ niệm bi thảm như vậy lúc này vẫn còn nóng hổi mới mẻ trong ký ức của anh.
“Sao không thành tổ ong vò vẽ.”
“Mẹ kiếp, Dịch tử, không ngờ hồi nhỏ cậu quậy ghê gớm vậy!”
“Còn cảm giác gì nữa! Đau thấy ông bà ông vải luôn. Còn nhiễm trùng sưng lên nữa, hai cái mông vừa đỏ vừa sưng, cả tuần cũng không ngồi được.”
“Ha ha ha ——”
Không khí vốn có chút lãng mạn cộng thêm xấu hổ bị Tần Dịch kể một chuyện trời ơi như vậy liền biến thành vui vẻ, ngay cả Eric cũng bị cuốn vào mà vui cười chọc ghẹo theo mọi người.
“Cưng à, chúng ta đi ăn cơm thôi!”
Mọi người đang hài hước vui vẻ đột nhiên xông ra một câu nói “tình cảm” vô cùng vô duyên như vậy thì giống như không khí bị một cơn gió âm độ quét qua làm mọi vật đông cứng chỉ trong một giây ngắn ngủi.
“Cưng à, sao vậy?” Năng lực học tập của Ngài Hạ quả nhiên rất mạnh. Chẳng qua năng lực nhận biết của người khác không được mạnh mẽ như anh, nên khi câu “cưng à” xuất hiện lần nữa, trên mặt Kỷ Hàn đã hiện lên vẻ kinh ngạc như gặp phải quỷ, đứng ngây ra mà nhìn anh, sau đó phun trở lại một câu:
“Hạ Vũ, anh nôn đến chóng mặt rồi hả?” Đáng sợ quá đi! Trưng một cái mặt lạnh giống như cô thiếu nợ anh ta tám mươi đời mà kêu cô “cưng à”, cảm giác này vô cùng khủng bố à nha.
“…” Độ lạnh trên mặt tăng thêm vài phần: “Cưng à, chẳng phải em đã đói bụng rồi sao?”
Hạ Vũ vốn không phải là loại người biết nói lời ngon tiếng ngọt, cũng chưa từng dùng kiểu xưng hô vô cùng thân thiết này với người nào, nên một câu “cưng à” phát ra từ miệng anh thiếu trầm trọng sự dịu dàng chỉ giữa tình nhân mới có, mà lại cực nhiều tính ngang ngược ta đây, khiến cho người nghe cảm thấy đây hoàn toàn là kiểu xưng hô quân lệnh. Bởi vậy, Kỷ Hàn không tự chủ được mà thực hiện ngay động tác ‘nghiêm, cúi chào’ rồi trả lời: “Báo cáo ‘cưng à’, bụng cưng à đúng là hơi đói!”
“Phì ——” Thi Thanh Trạch không nhịn được, cười phun ra, Tiểu Hàn Hàn thật khôi hài quá đi.
“Ăn cơm!” Hạ Vũ liếc xéo một cái, sạch sẽ lưu loát xì ra hai chữ.
Thế này mới giống anh chứ! Kỷ Hàn vừa nghĩ vừa sờ sờ cái bụng, chợt nhớ tới đống thức ăn vô vị nhạt nhẽo hồi sáng này: “Vậy… mọi người đi trước đi, tôi đi toilet cái đã.”
Trong lòng cô tính toán cái gì chẳng lẽ Hạ Vũ lại không biết sao, mà đừng nói là Hạ Vũ, ngay cả Kỷ Duệ cũng h