Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.
g áo khéo léo của nàng vòng về phía trước. Lâm Duyệt bị kéo vào trong lòng hắn, ngẩng đầu hoảng sợ trừng mắt nhìn hắn.
Nàng nghĩ muốn phủi sạch quan hệ với hắn? Nghĩ cũng đừng nghĩ. Còn chưa đến một tiếng đã đem Tiểu Thư Tình dạy hư, nàng gọi hắn thúc thúc? Món nợ này, hắn không đòi lại không được.
Lâm Duyệt trừng mắt với hắn, từ kinh ngạc chuyển sang uất giận, mượn đây cảnh cáo hắn, tốt nhất đừng có làm điều gì bậy bạ. Còn có. Nàng nhớ đam mê lớn nhất của hắn chính là tùy ý, tùy chỗ, tùy lúc mà hôn người khác.
Nàng thề, lần này chỉ cần hắn dám hôn nàng . . . . . nàng liền. . . liền . . . .
Trước mắt đột nhiên tối sầm lại, khuôn mặt yêu mị trong nháy mắt phóng đại, Lâm Duyệt hét lên một tiếng, hung hăng vung tay một quyền thẳng tắp nện lên mặt Mạc Lặc Nghị Phàm. Mạc Lặc Nghị Phàm đau đớn hét lên một tiếng, không hờn dận trừng mắt với nàng : ‘‘Em đang làm cái gì ? ’’
‘Tôi muốn hỏi anh, anh đang làm cái gì?” Sắc lang! Đại háo sắc ! Lâm Duyệt trong lòng mắng to, dãy dụa ý đồ vùng ra khỏi lồng ngực hắn. Người đàn ông này không biến thái thì là cái gì? Trước mặt nhiều người như vậy ôm ôm ấp ấp, rất kỳ cục!
Khuôn mặt Mạc Lặc Nghị Phàm lại lần nữa áp chế, dán vào bên tai nàng nói: “Tôi chỉ muốn nói cho em biết, chúng ta đi ra đi ăn cơm trưa thôi.”
? ? ? ? ? ? ? ? ? ? ? ? Không phải vừa rồi hắn muốn hôn nàng sao? Chẳng lẽ là nàng hiểu lầm? —– Dọa người nha!
Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thoắt đỏ thoắt trắng của nàng, khẽ cười một tiếng, buông cánh tay trên lưng nàng ra. Đucợ tự do, theo bản năng Lâm Duyệt từng bước lùi về phía sau, căm giận nói : ‘‘Ai muốn cùng ăn cơm trưa với anh ? Không biết xấu hổ!”
Mạc Lặc Nghị Phàm một bên lắng nghe Diệp Tường Phi không ôm gì hi vọng tường thuật lại tình hình công ty, một bên để ý động tĩnh phía sau, khóe miệng vẫn hàm chứa một ý cười nhàn nhạt.
Tiểu Thư Tình tựa như một chú cá nhỏ, lượn đi lượn lại không ngớt trong đám người, thỉnh thoảng lại lắc lắc tay Lâm Duyệt, sau lại lắc lắc tay Mạc Lặc Nghị Phàm.
“Chị em muốn ăn sữa chua.” Tiểu Thư Tình ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, trông ngóng nhìn Lâm Duyệt lớn giọng nói.
“Kêu thúc thúc mua.” Lâm Duyệt không chút nào lo lắng mở miệng nói.
Đầu nhỏ chuyển hướng bên kia: “Thúc thúc, cháu muốn ăn sữa chua.”
Mạc Lặc Nghị Phàm nắm tay tiểu Thư Tình thủ, nhìn Lâm Duyệt một bên liếc mắt một cái, người đứng sau nghĩ mà sợ lại cảm thấy thực buồn cười rụt cổ cúi đầu, không giám đối diện với ánh mắt tức giận của hắn. Trong lòng một mực lo lắng, hắn có hay không nói ra những điều không nên nói, dù sao con bé này với mình bộ dáng quá giống đi.
Mỗi một lần tiểu Thư Tình kêu ‘Thúc thúc’, hai hàng lông mày Mạc Lặc Nghị Phàm sẽ nhíu nhanh một cái, thật sự là cách gọi này đối với hắn rất khó có thể tiếp nhận được.
“Hắc hắc, thúc thúc mang cháu đi ăn sữa chua được không?” Tiểu Thiên cười tủm tỉm hướng tiểu Thư Tình nói, nói xong vụng trộm liếc mắt một cái đám người thấy không khí có chút cứng ngắc. Không có biện pháp nào, đứa nhỏ này thật sự rất đáng yêu, hơn nữa bộ dạng cùng với Lâm Duyệt cư nhiên giống nhau như đúc, nếu như lớn thêm mười mấy tuổi thì có lẽ chính là cặp song sinh đi.
“Cám ơn thúc thúc.” Tiểu Thư Tình thực nể tình giang hai tay ra, Tiểu Thiên liền một tay kéo nó lao vào trong lòng, ôm nó hướng phía cửa hàng đối diện khách sạn xa hoa đi đến.
Đoàn người đến khách sạn tốt nhất thuê một phòng, Lâm Duyệt ôm tiểu Thư Tình tìm vị trí khuất nhất ngồi xuống, tự xem là vị trí cách xa Mạc Lặc Nghị Phàm nhất.
Mạc Lặc Nghị Phàm không làm khó nàng, cũng không nói gì, ở bên cạnh vị trí của nàng ngồi xuống.
Nguyên lai tưởng cách xa hắn một chút, Lâm Duyệt vụng trộm nhìn hắn liếc mắt một cái, bất đắc dĩ ngồi vào vị trí, hai tay bất an ôm tiểu Thư Tình.
“Cameron tiên sinh.” Tiểu Thiên đem thực đơn để trước mặt Mạc Lặc Nghị Phàm, mỉm cười giơ tay.
Mạc Lặc Nghị Phàm liếc liếc thực đơn một cái, không nghĩ ngợi nhiều, hướng phía phục vụ nói : “hai ly sữa chua hương xoài.”
“Nha! Sữa chua của cháu! Cám ơn thúc thúc!” Tiểu Thư Tình hưng phấn mà kêu lên, còn đem hai chữ ‘Thúc thúc’ kêu lớn tới vang dội ra bên ngoài, Mạc Lặc Nghị Phàm trực giác bản thân giống như một kẻ giở hơi vậy, nhanh hỏng mất!
“Cameron tiên sinh, món này cũng không tệ” Tiểu Thiên lại mở miệng lần nữa nói.
“Tùy ý mọi người chọn, tôi không ý kiến .” Mạc Lặc Nghị Phàm không ý kiến mở miệng, chẳng qua là hắn muốn cùng với cô vợ nhỏ của mình ăn một bữa cơm thôi, ăn cái gì đều giống nhau.
Rất nhanh, sữa chua đã được bưng lên, Lâm Duyệt mới vừa ở đáy lòng cười to một đại nam nhân cư nhiên thích sữa chua, Mạc Lặc Nghị Phàm liền đem ly sữa chua xoài đặt trước mặt nàng.
Lâm Duyệt sửng sốt một chút, nghi hoặc nhìn hắn: “Vì sao đưa cho tôi?”
“Cô cũng có thể lựa chọn không ăn.” Mạc Lặc Nghị Phàm nhìn nàng, nói.
“Chị cũng có thể lựa chọn đưa cho em ăn.” Tiểu Thư Tình cười hì hì , tiểu quỷ liền bắt đầu hướng ly sữa chua trước mặt Lâm Duyệt kéo về