XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Vị Thành Niên

Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.

rường học thì nguy. Hơn nữa, qua đêm tại chỗ này khẳng định nàng sẽ không ngủ được, ai biết người đàn ông này nửa đêm sẽ làm ra hành vi không tốt gì với nàng.
Quả nhiên, Mạc Lặc Nghị Phàm không chút nào lo lắng cự tuyệt: “Hôm nay quá muộn rồi, ngày mai hãy trở về.”
Chỉ lo lấy cớ, hơn nữa là siêu cấp lấy cớ, trong lòng Lâm Duyệt căm giận nghĩ. Cho dù rất trễ, hắn có nhiều thủ hạ như vậy, nhiều xe như vậy, đưa nàng trở về cũng thực là sự tình đơn giản mà?
Như thế, một tia gian trá tươi cười tập kích trên mặt nàng, nói: “Nghị ca ca, tôi suốt ngày bận rộn như vậy, thật vất vả có ngày cuối tuần anh lại còn đem tôi nhốt ở nơi này, anh nói cho người ta biết làm thế nào để tìm vòng cổ về đây.”






Nhắc tới vòng cổ, vòng tay Mạc Lặc Nghị Phàm đang ôm cái eo nhỏ nhắn của nàng bỗng cứng đờ, hai con mắt bỗng chớp mạnh nhìn chằm chằm nàng. Vòng cổ! Thứ đáng chết kia, hại hắn thiếu chút nữa đem tính mạng đi tặng cho cái vòng cổ này! Giờ phút này lại không biết nó đang ở cái xó xỉnh nào.
Hắn khẽ nhếch môi, nhàn nhạt mở miệng nói: “Em đã tìm không được vòng cổ, vậy đành phải để bản thân anh đi tìm, hiện tại, đi xuố
Bình tĩnh như vậy? Lâm Duyệt ngoài ý muốn nhìn hắn liếc một cái, trước đây không phải là vẫn gắt gao đuổi theo nàng muốn đòi lại vòng cổ sao? Làm như nhìn thấu ý nghĩ của nàng, Mạc Lặc Nghị Phàm lại lần nữa mở miệng nói: “Vòng cổ với anh mà nói rất quan trọng, nhất định phải tìm ra nó.”
“Vậy anh để tôi trở về tiếp tục tìm nha.” Lâm Duyệt ra vẻ nghiêm túc nói, ai. . . , vòng cổ a! Trời biết nó cũng mang đến cho nàng biết bao nhiêu là phiền toái. Hại nàng thiếu siêu cấp soái ca tân chủ tịch năm vạn đồng không nói đến, còn ở trước mặt hắn mất mặt nhiều đến như vậy!
Hiện tại muốn lấy lại vòng cổ vẫn còn không được, xem cái bộ dáng của tên sắc lang kia, không hầu hạ hắn một đêm là nhất định không đem vòng cổ trả lại cho nàng, hầu hạ tên lợn giống kia? ! Một cỗ cảm giác ghê tởm liền từ trong lồng ngực nàng dâng lên, Lâm Duyệt nhanh chóng chạy tới toilet, nôn một trận.
Lâm Duyệt vừa uống vào một ngụm canh thiếu chút nữa phun ra ngoài, kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn, hắn vừa mới nói cái gì? Chờ nàng cùng đi. . . Nghỉ ngơi? Nam nhân này! Thật đúng là thần kinh không bình thường, không biết xấu hổ!
Thế nhưng nàng lại thuần khiết thiện lương, đơn thuần đáng yêu, ngay cả yêu đương cũng chưa từng là đệ tử, cư nhiên hắn lại nghĩ cách đánh phủ đầu nàng? Ý đồ đầu độc mầm non của tổ quốc?
“Nghị. . . Thúc thúc.” Lâm Duyệt há miệng thở dốc, lắp bắp hô lên ba chữ này, còn cố ý đem hai chữ ‘Thúc thúc’ kéo thật dài. Cười hắc hắc nói: “Tôi vừa mới. . . mới tỉnh giấc, không ngủ được, chú cũng đừng chờ tôi. . . .”
Mạc Lặc Nghị Phàm cười nhẹ một tiếng, ra vẻ nghiêm túc nói: “Để một mình em ở nơi này, anh không ngủ được.”
“Không có việc gì, anh không cần lo lắng việc tôi sẽ chạy trốn, tôi biết bản thân là trốn không thoát được. Ân. . . Như vậy đi, anh đưa tôi bộ máy tính, tôi tự mình lên mạng là được rồi.” Lâm Duyệt khẽ đảo đồng tử mắt, tự cho rằng đó không có nghĩa là sai khiến.
Mạc Lặc Nghị Phàm không có đáp lại lời của nàng, từ ghế ăn đứng lên, sau đó cúi người, đem nàng đang ngồi trên ghế ôm lấy, bước nhanh chạy lên lầu.
Lâm Duyệt cả kinh, theo bản năng bắt đầu giãy dụa, vội vàng kêu lên: “Anh muốn làm cái gì? Mạc Lặc Nghị Phàm! Anh cầm thú! Anh muốn làm gì? A ——! Buông!”
Mạc Lặc Nghị Phàm cúi đầu, không vui trừng mắt nhìn liếc một cái nàng đang gào khóc thảm thiết, thấp giọng mệnh lệnh nói: “Không cho phép ầm ĩ.” Hơn nửa đêm tại trong căn phòng lớn này tru lên, thực có chút dọa người nha.
Lâm Duyệt ngoan ngoãn mà ngậm miệng lại, không đến hai giây, lại lần nữa mở miệng nói: “Nhưng là anh muốn cường – bạo tôi, chẳng lẽ tôi kêu một chút cũng không đúng sao?” Thanh âm không lớn giống như lúc nãy, có nồng đậm lửa giận cùng ủy khuất, gắt gao nhìn chằm chằm khuôn mặt trên đỉnh đầu , khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Mạc Lặc Nghị Phàm.
Mạc Lặc Nghị Phàm không để ý đến lời nói hưu nói vượn của nàng, bước chân vẫn như cũ hướng phía trước đi tới. Không cam lòng chịu bị phớt lờ Lâm Duyệt tiếp tục mở miệng nói: “Nghị thúc thúc, anh sẽ không mất nhân tính như vậy chứ, nghĩ muốn làm ra việc cầm thú đối với một cô gái vừa trưởng thành đi?”
Thanh âm càng ngày càng thấp, cuối cùng đã biến thành cúi đầu cầu xin, tựa như Mạc Lặc Nghị Phàm thật sự là đối nàng làm cái chuyện tình vô nhân đạo gì đó.
Rốt cục đến cửa một gian phòng ngủ, Mạc Lặc Nghị Phàm giơ một bàn tay, xoay chốt đem cửa đẩy ra sau rồi đi vào. Trực tiếp hướng giường lớn đi vào, dĩ nhiên sau cúi người đem Lâm Duyệt đặt ở giữa trên giường lớn.
Lâm Duyệt khẩn trương hề hề nhìn hắn, theo bản năng níu chặt quần áo hướng bên kia giường lớn lăn qua, tim bắt đầu nhảy loạn lên, nhanh đến mức nàng không thể hô hấp.
Nàng nghĩ, nếu Mạc Lặc Nghị Phàm thật sự làm cái gì với nàng nàng nên làm cái gì bây giờ? Đánh hắn sao? Khẳng định đánh không lại, mắng hắn? Không có ý nghĩa thực t