XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ Vị Thành Niên

Mẹ Vị Thành Niên

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341620

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.

ạc Lặc Nghị Phàm cung kính nói: “Thiếu gia, đây là quần áo của ngài.”






“Được, cậu đi xuống đi.” Mạc Lặc Nghị Phàm phân phó nói, nam tử gật đầu một cái lui đi ra ngoài.
Mạc Lặc Nghị Phàm trở lại phòng tắm, thay quần áo xong mới đi ra, vẫn như cũ kiên trì kế hoạch của chính mình nói: “Duyệt Duyệt, chúng ta cần phải trở về, tiểu Thư Tình một mình ở nhà.”
Hắn biết, chỉ cần nhắc tới tiểu Thư Tình, lòng Duyệt Duyệt sẽ đột nhiên nhuyễn xuống, sự tình gì cũng đều nguyện ý vì tiểu Thư Tình đi làm, nhìn ra được , nàng thực yêu nó.
“Cameron tiên sinh, ngài muốn dẫn Duyệt Duyệt nhà tôi đi đâu? Ngài không thể mang cậu ấy đi.” Lưu Tuyết vội la lên, mê luyến thì mê luyến, yêu thì yêu. Cuối cùng cũng phải tỉnh táo mới được.
“Về nhà” Mạc Lặc Nghị Phàm ngắn gọn nói.
Lưu Tuyết gật đầu, lăng lăng mở miệng nói: “Ở chỗ chủ cho thuê nhà đó.”
ý cười trên khóe miệng Mạc Lặc Nghị Phàm chậm rãi nhạt đi, sau đó xoay người, bước dài chân hướng cửa đi đến, cùng thời gian lấy ra microphone, đối với ai đó phân phó gì đó.
Lâm Duyệt đứng ở tại chỗ vẻ mặt đỏ bừng cuống quít đuổi theo, hai bước bằng ba bước đi sát theo phía sau Mạc Lặc Nghị Phàm, vội vàng biện giải nói: “Nghị ca ca, tôi không phải cố ý lừa gạt anh, là do tôi không biết Lưu Tuyết lại dùng để gán nợ tiền thuê nhà….”
Nàng nói thực vội, bởi vì không muốn Mạc Lặc Nghị Phàm cho rằng nàng là kẻ nói dối, nói dối thì phải che dấu, còn đây là nói dối giả bi ai nha! Nàng cứ vậy mà đem dồn chính bản thân mình vào đường cùng. Chẳng qua là không có để ý tới đã đi tới bậc thang nha.
Mạc Lặc Nghị Phàm tiếp tục vòng qua hành lang nhỏ hẹp, nghe nàng biện giải lý do với bản thân mình, Lâm Duyệt lại tưởng rằng hắn căn bản sẽ không tin bản thân mình tiếp tục lớn tiếng mà vội vàng giải thích nói: “Nghị ca ca, anh có đang nghe tôi nói chuyện chứ? Tôi đã đi thử mấy lần để đòi lại, nhưng là chủ cho thuê nhà không chịu cho, tôi….”
“A…!” Lâm Duyệt kinh hô một tiếng, một đầu chui vào trong lòng Mạc Lặc Nghị Phàm, mũi nàng sinh đau. Chán ghét, đi đường liền cứ vậy mà đi thôi, làm sao lại đột nhiên dừng lại! Nàng càng không ngừng ở trong lòng thấp rủa nói.
Mạc Lặc Nghị Phàm thuận thế ôm lấy nàng, nhìn xuống nàng ôn nhu nói: “Cẩn thận một chút.”
“Ách…, cám ơn.” Lâm Duyệt cuống quít từ trong lòng hắn lùi đi ra, không được tự nhiên cười gượng một tiếng, vì đứng ở bậc thang cao nhất , muốn lảng tránh ánh mắt đầy ma lực của hắn thì quả là khó khăn, đành phải gục đầu xuống.
“Em đừng khẩn trương, anh sẽ không bởi vậy mà trách em.” Mạc Lặc Nghị Phàm tà ác đánh giá nàng, lại cười nói, dù sao nàng cũng không phải cố ý. Nguyên nhân rốt cuộc, hẳn là trách hắn mới đúng, là hắn không cẩn thận đánh mất nàng, khiến nàng phải trải qua cuộc sống thiếu thốn khốn cùng này.
Lâm Duyệt ngóng nhìn hắn thật lâu, bất đắc dĩ cũng cười cười. Nàng không sợ hắn quát nàng, nàng lo lắng là, hắn sẽ cho rằng nàng là một kẻ thích nói dối, một cô gái không thành thực.
Không biết từ lúc nào thì bắt đầu, nàng trở nên để ý đến cái nhìn của Mạc Lặc Nghị Phàm đối với bản thân nàng như vậy, tựa như không biết bản thân nàng từ khi nào thì đã yêu thương hắn.
Hai người tương đối trầm mặc, thẳng đến khi Lưu Tuyết đuổi kịp tới nơi mới hồi phục lại tinh thần, xoay người tiếp tục hướng dưới lầu đi đến.
Đại sảnh lầu một,, chủ cho thuê nhà cũng không có ngồi ở trên chiếc ghế mà hắn ta luôn ngồi, Lâm Duyệt có chút lo lắng kéo kéo góc áo Mạc Lặc Nghị Phàm, khuyên nhủ: “Nghị ca ca, hay là thôi đi, tên lợn béo kia sẽ không đưa vòng cổ trả lại cho anh đâu, hơn nữa… ông ta cũng có nhiều chân tay…”
“Ai u!” Một tiếng kêu đột nhiên vang lên, cùng với đó là một tiếng ‘Phanh’ chấn động, tên chủ cho thuê nhà béo ú, giống như xác con lợn chết ngã sóng xoài dưới chân Lâm Duyệt cùng Mạc Lặc Nghị Phàm còn có Lưu Tuyết, đánh gãy những lời mà nàng đang định nói tiếp.
”Má ơi! Một đống thịt thật lớn nga!” Lưu Tuyết lùi về sau từng bước, oa oa kêu lên.
Vài vị nam tử tinh tráng kéo tên chủ cho thuê nhà ra phía sau xong liền đứng thẳng tắp ở phía sau hắn, chờ Mạc Lặc Nghị Phàm xử lý. Ngoài cửa vài người bảo vệ một bộ rất nóng lòng muốn vào thử sức mạnh, lại không ai dám vào, tựa hồ như đều bị những người mặc danh kỳ diệu này dọa đến.
Chủ cho thuê nhà chật vật từ trên mặt đất ngồi dậy, hoảng sợ nhìn nhóm người này lắp bắp nói: “Các người… Các người là loại người nào? Đến đây gây sự hả?”
Khi ánh mắt đảo qua Lâm Duyệt , trừng mắt với nàng: “Duyệt Duyệt, người là do cô mang đến?”
“Đúng vậy, chính là tôi ” Lâm Duyệt nhìn tình thế tựa hồ rất tốt, cũng không phải lo lắng Mạc Lặc Nghị Phàm sẽ bị chủ cho thuê nhà xử lý nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi rói, vỗ bộ ngực khí thế bồng bột nói. Lập tức quay đầu nói với Mạc Lặc Nghị Phàm: “Nghị ca ca, vòng cổ chính là bị tên lợn giống này lấy đi, hắn nói với tôi phải đem….Mấy chục vạn tới “
“Ít nhất ba mươi vạn!” Lưu Tuyết ở một bên phụ họa hoa chân múa tay nói. Rốt cục bản thân cũng có thể ra oai rồi, ha ha