Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341650
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1650 lượt.
vì chị ấy như vậy, ngay cả sinh bệnh đều có thể đáng yêu xinh đẹp như vậy, nàng làm sao có thể so với được chứ?
Diệp Tường Phi cũng cười, không nghĩ lại tiếp tục thảo luận đề tài này, như thế chuyển đề tài nói: “Tốt lắm, cũng đã khuya, tôi đưa cô trở về đi.”
“Không cần.” Lâm Duyệt cuống quít xua tay, nói: “Cám ơn Diệp tổng, tự bản thân tôi trở về là tốt rồi.”
Diệp Tường Phi nhìn nàng, thật lâu sau nở nụ cười tà ác, nói: “Tốt lắm, tôi sẽ không miễn cưỡng cô, tái kiến.”
“Diệp tổng tái kiến.” Lâm Duyệt vẫy vẫy tay với hắn, nhẹ nhàng mà thở hắt ra, ngón tay không tự chủ được xoa làn môi vừa mới bị hắn hôn ban nãy, trong lngò hỏa khí bất giác lại dâng lên.
Ban đêm, Lâm Duyệt thật vất mới dỗ tiểu Thư Tình ngủ được, cũng đem Lưu Tuyết từ trong phòng đuổi ra, một người nhàm chán ngã vào trên giường. Mở ra một chút tài liệu ôn tập. Cảm giác chữ ỏ bên trong thực rối loạn, căn bản đọc không vào.
Như thế lấy di động ra, hạ quyết tâm thật lớn, quyết định dứt bỏ rụt rè gọi một cuộc điện thoại cho Mạc Lặc Nghị Phàm. Do do dự dự ấn xong thì ở trong liền vang lên tiếng không thể kết nối.
Nhất thời cảm thấy mất mát đến cực điểm, ngã vào trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong đầu loạn thành một mảnh, có một chút tương đối rõ ràng là, nàng thực lo lắng cho an toàn của Mạc Lặc Nghị Phàm.
Không biết hắn đã xử lý xong công việc chưa? Hắn có an toàn không? Hắn khi nào thì mới có thể về nước, hắn…. Lâm Duyệt ở trong thiên thiên vạn vạn vấn đề nhắm mắt ngủ lúc nào không biết.
Không biết ngủ bao lâu, trong lúc mơ mơ màng màng, nàng cảm giác được có một đôi cánh tay mạnh mẽ yên lặng mà ôm trọn tấm lưng của nàng . Ngay sau đó nàng liền bị mang tiến vào một cái ôm ấm áp.
Tràn ngập chóp mũi, là hương vị mà nàng quen thuộc, cũng là hơi thở mà nàng đang chờ đợi bấy lâu, là hương vị thuộc về Mạc Lặc Nghị Phàm. Trong lúc ngủ mơ nàng hơi hơi nhếch lên khóe môi nở nụ cười, hướng trong lòng hắn chui chui.
Mạc Lặc Nghị Phàm cúi đầu xuống, ở của trên thái dương của nàng hôn một cái, ở bên tai của nàng ôn nhu nói: “Duyệt Nhi, anh đã trở về.”
“Nghị ca ca?!” Nguyên bản là ngủ không sâu, Lâm Duyệt phút chốc mở hai mắt, kinh ngạc nhìn chằm chằm khuôn mặt khí suất mà nàng đang ngày đêm tưởng niệm này. Tươi cười trong khoảnh khắc đó choáng ngợp cả khuôn mặt của nàng, kích động hỏi: “Nghị ca ca, anh đã trở lại?”
“Ân, nhớ anh không?” Mạc Lặc Nghị Phàm ôm lấy nàng, cười khẽ hỏi.
Lâm Duyệt ôm chặt bên hông hắn, đầu gác lên lồng ngực hắnm liều mạng gật đầu nói: “Nhớ, em đều muốn đến chết những thứ em cùng bảo bối mua ở Los Angeles vẫn đang ở trong vali của anh, chán ghét! Nhiều ngày như vậy mới trở về!”
Lời nói dối của nàng khiến cho khuôn mặt cười yếu ớt của Mạc Lặc Nghị Phàm trong nháy mắt sụ xuống, thương tâm thêm thất vọng buông nàng ra, cúi đầu chăm chú nhìn khuôn mặt của nàng, hận không thể lập tức bẻ gãy cần cổ của nàng!
“Nghị ca ca, anh làm sao vậy? Không phải là đem đồ của em và bảo bối đánh mất rồi chứ?” Lâm Duyệt chớp mắt buồn ngủ, vô tội hỏi, không ý không tứ mà có thể khiến người ta hộc máu mũi.
“Không có.” Mạc Lặc Nghị Phàm cắn răng hồi đáp.
Sau khi biểu đạt bản thân hoàn toàn không thương hắn xong, Lâm Duyệt mới nghiêm trang hỏi: “Nghị ca ca, chuyện tình bên Nhật Bản kia vẫn thuận lợi chứ? Có xảy ra chuyện gì hay không?”
Mạc Lặc Nghị Phàm trầm mặc một trận, nhẹ nhàng mà gật đầu một cái: “Coi như thuận lợi.” Trên thực tế, căn bản là không hề có tiến triển, nhưng là hắn không thể nói với nàng như vậy, đỡ khiến nàng phiền lòng theo.
Hắn cúi đầu, hôn lên khóe mi nàng, nói nhỏ: “Duyệt Nhi, đêm nay anh còn muốn ôm em ngủ.”
“A?” Lâm Duyệt sửng sốt một chút, ha ha cười gượng : “Này… Không tốt lắm đâu?”
“Chúng ta là vợ chồng.” Mạc Lặc Nghị Phàm lần thứ n nhắc lại cái sự thật này, tuy rằng là thiếu giấy đăng ký kết hôn, bất quá con đều có rồi, coi như là nổi danh có thực đi.(Không phải hữu danh vô thực đâu nhé)
“Nhưng là chúng ta còn không có xác định được rốt cuộc có phải hay không phải.” Lâm Duyệt nói, nàng đã xác định bản thân không phải, tuy rằng nàng rất muốn ở cùng hắn cùng tiểu Thư Tình cả đời, nhưng là dù sao Diệp Giai vẫn còn, vậy nên không thể giao bản thân ra được, đến lúc đó có khóc cũng không ra nước mắt ý chứ.
“Nhưng là anh đã chứng thực.” Mạc Lặc Nghị Phàm tuy nói là đang tìm kiếm sự đồng tình của nàng, nhưng là người đã nằm áp sát bên người nàng, hai tay ôn nhu vòng qua ôm nàng.
Lâm Duyệt biết rõ phản đối của bản thân tựa hồ không có hiệu quả, đành phải nỗ lực kiếm tý lợi ích, ghĩ nghĩ sau từ trong lòng hắn tránh đi ra. Ngồi dậy nói: “Anh muốn ngủ ở đây cũng được, em có điều kiện.”
“Nói ra nghe một chút.” Mạc Lặc Nghị Phàm ngồi dậy theo, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng, tiểu phu nhân của hắn, thế nào luôn thích trao đổi điều kiện với hắn chứ?
Lâm Duyệt nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, nghiêm túc nói: “Thứ bảy này bọn em mở hội tộc trưởng, em muốn anh làm người nhà của em tham gia hội.” Không có biện pháp, Tiểu Thiên bị cái tên đáng chết Diệp Tường Phi