Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341634
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.
”
“Bởi vì em muốn biết.” Diệp Giai theo dõi chi tiết hắn mở miệng nói, cô chưa từng có bao giờ lại hận bản thân mình đã mất đi ký ức như lúc này. Nếu có không có mất trí nhớ thì thật tốt, sẽ không phải cái gì cũng không biết, cũng sẽ không quên hắn.
“Anh chỉ biết, không thể cho em gặp Lâm Duyệt, nha đầu kia rốt cuộc đã với em cái gì?!” Diệp Tường Phi buồn bực nghiến răng nghiến lợi nói, hắn thật là hối hận, hối hận nhất thời xúc động chấp nhận cầu xin của Diệp Giai!
“Cô ấy nói cho em biết, em đã yêu một người sát thủ.”
“Cô ta làm sao mà biết được chuyện của em chứ?” Diệp Tường Phi đột nhiên nghĩ đến vấn đề này, nghiêm mặt nhìn chằm chằm Diệp Giai hỏi. Hai người bọn họ chẳng phải mới gặp mặt có một lần sao?
“Cô ấy….” Diệp Giai cứng lại, cúi đầu lảng tránh ánh mắt nhiếp hồn của hắn Lâm Duyệt đã nói qua, Diệp Tường Phi hiểu lầm nam nhân kai, hận nam nhân kia.Cô không thể nói cho hắn rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, bằng không chắc chắn sẽ nổi lên một trần tranh cãi không cần thiết.
“Em không biết.” Cuối cùng cô nói ra bốn chữ này, sau đó nâng mắt lại một lần nữa nhìn Diệp Tường Phi. Diệp Tường Phi nhìn sự mê hoặc của cô, nhẹ nhàng mà hít một hơi không tiếp tục hỏi nữa.
“Tường Phi, anh có thể nói cho em biết không?” Diệp Giai chưa từ bỏ ý định hỏi, hai mắt nhìn Diệp Tường Phi tận lực chờ đợi.
Sắc mặt Diệp Tường Phi có chút sợ hãi, không vui nhìn chằm chằm cô nói: “Giai Giai, vì sao em nhất định phải biết được đoạn quá khứ đau khổ kia của em chứ? Quên không phải tốt hơn sao ? “
“Đó là một phần cuộc sống của em.” Diệp Giai cúi đầu mở miệng nói: “Sở dĩ em nghĩ muốn biết, mặc kệ là tốt hay đau khổ, em đều muốn biết.”
“Biết rồi thì sẽ làm thế nào ? Sẽ chỉ làm em thêm thương tâm thôi.” Diệp Tường Phi nhớ tới tình cảnh hai năm trước khi vừa đem cô về nhà. Tình yêu của cô với nam nhân kia thực đã sâu đạm đến không thể dứt ra được. Nếu không phải là sau đó do bị bệnh mà dần đần quên đi hắn, rất khó tin rằng cô còn có dũng khí mà sống đến ngày hôm nay!
Nhưng là, chuyện xưa của cô lại bị Lâm Duyệt khơi mào dậy, khiến cô luôn đuổi theo mình đòi biết sự tình, nhất nghĩ đến đây, hắn cũng rất kích động tới muốn bóp chết nàng!
“Kỳ thực em cũng chỉ muốn biết về người đó, dù sao em cũng đã từng yêu người đó sâu đạm mà.” Cô cảm giác được, Mạc Lặc Nghị Phàm là thật sự thực sủng Lâm Duyệt, thực yêu Lâm Duyệt, tình yêu này đáng lẽ là của Diệp Giai cô. Sở dĩ, cô căn bản không tin lời nói của Diệp Tường Phi, là hắn hại cô sinh bệnh, sau đó lại bỏ mặc cô!
“Hắn ta hại em thành như vậy, em còn muốn biết hắn ta để làm cái gì?!” Quả nhiên, Diệp Tường Phi cũng nói ra những lời này, âm thanh lạnh lùng nói: “Cuộc sống của em, là bị hắn hủy hoại, em phải nằm ở đây 2 năm không thể ra khỏi cửa, cũng là do hắn làm hại!”
“Tường Phi, anh nhất định là hiểu lầm anh ấy!” Diệp Giai đánh gãy lời nói của hắn, nói: “Em tin rằng sự thật nhất định không phải như anh nói , không có khả năng anh ấy sẽ hại em!”
‘‘Hiện tại nam nhân kia là ai em cũng không biết, tại sao em có thể khẳng định chắc chắn mà nói ra những lời này chứ? Diệp Giai, em điên rồi sao?” Hai năm trước, cô cũng là như vậy mà bênh vực nam nhân kia, chết cũng không chịu nói cho hắn, cnam nhân kia là ai, đẫ làm chuyện gì với cô. Chỉ khăng khăng một mặt nói hắn tốt, cô yêu hắn đến mức nào!
“Em… Em chỉ là muốn biết!” Diệp Giai đô đô cái miệng nhỏ nhắn, xoay mặt căm giận mở miệng nói. Mượn đây là che dấu bối rối của cô, hiện tại cô không chỉ đã biết nam nhân kia là ai, còn gặp được hắn, nhưng là những lời này cô không thể nói cho hắn biết được!
“Tốt lắm, đừng dỗi, ngoan ngoãn không nên nghĩ ngợi gì cả, như vậy bệnh của em mới có thể tốt lên không phải sao?” Diệp Tường Phi hòa dịu hạ thanh âm, vỗ vỗ tay cô trấn an nói.
“Em chỉ biết bệnh của bản thân mình có thế nào cũng không thể tốt lên được, cho nên mới muốn biết quá khứ như vậy” Diệp Giai bất đắc dĩ nói, cô thầm nghĩ ở những ngày cuối cùng của sinh mệnh, có thể ở bên cạnh hắn, ở bên cạnh đứa nhỏ!
“Bệnh của em sẽ tốt lên, hãy tin tưởng bản thân mình, được chứ?” hai tay Diệp Tường Phi vỗ vỗ hai vai của cô, nhìn chăm chú vào cô trấn an nói, hai năm, không có một chút chuyển biến tốt, cũng không phải vĩnh viễn cũng không tốt nên được, hắn vẫn là cho rằng như vậy.
“Nói như vậy, chính là anh không chịu nói ?!” Diệp Giai căm giận nói, xoay người nhắm mắt không để ý tới hắn. Diệp Tường Phi nhìn sườn mặt của nàng, bất đắc dĩ thở dài nói: “Giai Giai, em trước kia, nghịch ngợm đáng yêu, thiện lương lạc quan, quả thực chính là phiên bản của Lâm Duyệt, vì sao hiện tại em lại biến thành đa sầu đa cảm như vậy chứ?”
Từ nhỏ, mặc dù cô không được mọi người trong Diệp gia sủng ái, nhưng cuộc sống của cô luôn luôn lạc quan , là một nữ hài tử bướng bỉnh làm cho người ta đau đầu.
“Tường Phi, trước kia em như thế nào em không nhớ rõ, thật buồn cười, mất trí nhớ, liền tính cách cũng thay đổi sao? Em cũng không thích bản thân hiện tại, một chút cũng không thích!” Diệp Giai buồn bực nói.
Diệp Tường Phi nh