Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1632 lượt.
ìn chăm chú vào sườn mặt trắng thuần của cô, thật lâu sau mới bất đắc dĩ nói: “Em nghỉ ngơi đi, đừng suy nghĩ nhiều quá, được chứ?” Nói xong đứng lên, bước dài hai chân hướng cửa đi đến.
Sau khi nghe thyá tiếng xe của hắn nổ máy rời đi, Diệp Giai mới từ trên giường ngồi dậy, mảnh khảnh ngón tay vuốt sợi tóc mềm mại, đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào hai đầu gối, cô lại nghĩ đến hắn…
Mạc Lặc Nghị Phàm tựa như một viên độc dược mà tiến nhập vào trong lòng Diệp Giai, độc tố càng ngày càng sâu càng ngày càng đậm lan tỏa trong lòng của cô, dắt cô muốn lượt nữa chạy ra khỏi Thủy Loan biệt thự, chờ đợi ở cửa nhà trẻ, chỉ vì muốn nhìn xem một cái cha con hai người bọn họ.
Hôm nay cô không có thấy Mạc Lặc Nghị Phàm xuất hiện, mà lại nhìn thấy Lâm Duyệt nắm tay tiểu Thư Tình từ trong trường học đi ra, tiểu Thư Tình đem đóa hoa đỏ thãm trong tay tựa như của hiếm mà giơ ra trước mặt Lâm Duyệt, cao hứng phấn chấn nói: “Mẹ, đây là cô giáo thưởng cho con đó.”
“À… Thực ngoan.” Lâm Duyệt ở trên mặt của nó thơm một cái, cười tủm tỉm khích lệ nói.
Hình ảnh ấm áp này, khiến Diệp Giai khi nhìn thấy hâm mộ đến cực điểm, nước mắt hạnh phúc bất tri bất giác liền nhuốm đầy vành mắt, nhìn bọn họ, tưởng tượng ra nếu bản thân chính là Lâm Duyệt, cô tình nguyện làm Lâm Duyệt không phải Diệp Giai! Mặc dù là thế thân cũng được!
“Mẹ, con cũng có!” Một bên Tiêu Thiên Kỳ giơ bông hoa đỏ thẫm hướng phía Lâm Tử Hàn tranh công nói, Lâm Tử Hàn không chút nào keo kiệt khích lệ nói: “Bảo bối ngoan, trở về mẹ nấu món ngon cho con.”
“Lại là nấu món ngon.” bộ dạng mày rậm mắt to thật là xinh đẹp bất mãn nói thầm nói.
“Vậy con muốn thế nào?” Lâm Tử Hàn cười hỏi, Tiêu Thiên Kỳ cười hì hì nói: “Con muốn đi đến nhà Thư Tình chơi.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Tử Hàn nhất thời suy sụp, khó xử nói: “Nhưng là ba ba sẽ không đồng ý, nếu không chúng ta mời Thư Tình tiểu thư đến nhà chúng ta chơi đi.” Nói xong sau đó ngẩng đầu cười hớ hớ nhìn Lâm Duyệt, rõ ràng là đang trưng cầu ý kiến của nàng.
Mạc Lặc Nghị Phàm ngàn căn vạn dặn bảo phải về sớm một chút, nàng cũng đã ngàn cam đoan vạn cam đoan nói nhất định về nhà đúng giờ. Nhưng là… lời nói cự tuyệt còn chưa nói xuất ra khỏi miệng, khóe mắt liền liếc thấy Diệp Giai đang ngẩn người nhìn tiểu Thư Tình.
Trong lòng Lâm Duyệt sửng sốt một chút, lập tức nở nụ cười, đem tiểu Thư Tình hướng Lâm Tử Hàn trước mặt đẩy, nói: “Em đây đành phải làm phiền chị, vừa khéo em có chút việc, một giờ sau em đến Tiêu gia đón người.”
Hai tiểu hài tử nho nhỏ vừa nghe thấy liền cao hứng đến tột độ, hưng phấn mà hướng một chiếc xe hơi xa hoa chạy tới, Lâm Tử Hàn cũng vội vàng theo đi . Thẳng đến khi xe đi rồi, Lâm Duyệt mới hướng chỗ Diệp Giai đi đến.
Không có chờ Diệp Giai kịp lên tiếng, liền mỉm cười nói: “Nghị ca ca hôm nay có việc gấp, vậy nên không có tới, chị nhất định thực thất vọng đi.”
Diệp Giai ngượng ngùng cười cười, nói: “Nói thật, quả thật là thất vọng, bất quá không quan hệ, chỉ cần về sau có thể nhìn thấy anh ấy là đủ rồi.” Cô là thật nghĩ như vậy.
“Vâng, đúng vậy.” Lâm Duyệt gật đầu, nhìn quét qua một chút bốn phía, giơ tay lên chỉ vào một của hàng cà phê nhỏ nói: “Chúng ta đến bên kia đi ngồi đi, nói chuyện phiếm.”
“Được.” Diệp Giai đáp lời, cùng nàng hướng của hàng cà phê đi đến.
Tìm một chỗ thật khuất ngồi xuống, Diệp Giai cởi kính râm lớn trên mặt xuống, lập tức khiến cho ánh mắt bồi bàn trở lên tò mò mà lại thưởng thức. Hai khuôn mặt giống nhau như đúc đều là mỹ nữ, ở trên đường dù sao cũng không gặp nhiều lắm.
Diệp Giai đã lâu lắm không có tiếp xúc với người ngoài, bị hắn nhìn có chút không được tự nhiên, may mắn Lâm Duyệt là tỉnh táo, quấy quấy cà phê xong nhìn nhìn khiến cho người phục vụ tò mò liền bước chân rời đi.
Diệp Giai nhìn Lâm Duyệt hỏi: “Nghị ca ca anh ấy luôn bề bộn nhiều việc sao? Đang bận chuyện gì vậy?”
Lâm Duyệt nghĩ nghĩ, mỉm cười nói: “Đúng vậy, anh ấy bề bộn nhiều việc, bất quá mặc dù rất bận nhưng anh ấy vẫn luôn bớt chút thời gian dàn cho vợ và con gái của anh ấy, hôm nay chỉ là một lần ngoại lệ, không có biện pháp mới để cho em tới đón đứa nhỏ.”
Mỗi lần nghe được Lâm Duyệt miêu tả Mạc Lặc Nghị Phàm, khóe miệng Diệp Giai luôn mỉm cười hạnh phúc, lẳng lặng nghe. Lâm Duyệt nhìn bộ dáng si mê đến cực điểm của cô, tim có chút loạn lên, không thể không nói cho cô ấy biết: “Nghị ca ca tuần sau muốn đi Ý, phỏng chừng sẽ đi rất lâu.”
“Vì sao?” Diệp Giai quýnh lên, lo lắng hỏi: “Anh ấy thật sự phải đi sao? Còn có thể trở về sao? Vì sao muốn đi Ý chứ?”
Lâm Duyệt vỗ tay nàng lưng trấn an nói: “Yên tâm, Nghị ca ca chính là qua bên kia làm việc mà thôi, anh ấy sẽ trở về.” Nàng không dự đoán được Diệp Giai bởi vì Mạc Lặc Nghị Phàm rời đi mà lo lắng thành ra như vậy, xem ra cô ấy thật sự rất yêu, rất yêu Mạc Lặc Nghị Phàm, bản thân nàng cho dù không lùi đi cũng không được, cứ như vậy mà chia rẽ một đôi vợ chồng thâm tình, nàng sẽ bị trời phạt nha!
“Không!” Lâm Duyệt theo b