XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Miệng Độc Thành Đôi

Miệng Độc Thành Đôi

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342095

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2095 lượt.

nghĩ của Tần Chân, Tần Chân ngồi xuống hơi mất tự nhiên, lo lắng không yên mà đón nhận sự “vui mừng” khi gặp người lớn trong nhà.
Lục Thư Nguyệt hỏi cô: “Các cháu đến với nhau được bao lâu rồi?”
“Dạ hơn nửa tháng.” Tiếng trả lời của Tần Chân vô cùng ngoan ngoãn nhã nhặn.
“Vậy các cháu quen biết nhau được bao lâu?”
“Đại khái, uhm, khoảng nửa năm ạ.”
“Vậy cháu làm công việc gì vậy?”
“Cháu làm việc về bất động sản, trước đây phụ trách đi bán nhà, bây giờ thì phụ trách việc hợp tác với La Lune.” Tần Chân nói từng câu từng chữ rất cẩn thận, còn cố ý phát âm hai từ đơn La Lune thật rõ ràng, dựa theo cách Trình Lục Dương đã từng dạy cô, cố gắng phát âm thật chuẩn, hi vọng tăng điểm ấn tượng cho mình.
Tuy là, được rồi, điểm ấn tượng về cô đoán chừng đã tiến thẳng về số âm do tạo hình tràn trề mỹ lệ và sáng tạo này rồi.
Lục Thư Nguyệt trái lại không hề ra vẻ bất mãn gì với nghề nghiệp của cô, chẳng qua là hơi nhướn mày, lộ vẻ kinh ngạc, khẽ cười: “Không giống với ba người trước kia nhỉ.”
Cái này thật khơi dậy lòng tò mò của Tần Chân, lần đầu tiên cô nêu ra nghi vấn: “Ba người trước kia? Ba người đó như thế nào ạ?”
Lục Thư Nguyệt suy nghĩ một chút, rồi cười híp mắt nói: “Người thứ nhất là một vũ công, cứ hai ba ngày là lại ra nước ngoài, nghe nói chỉ vài lần biểu diễn là đủ tiền mua nhà ở trung tâm thành phố. Người thứ hai là giáo viên dạy tiếng Anh ở một trường trung học trọng điểm trong thành phố, học phí dạy thêm vào ngày nghỉ còn cao hơn tiền lương của cả năm. Người thứ ba là chủ một quán cà phê rất có phong cách, bác từng ghé qua, vóc dáng rất xinh đẹp, cũng rất biết cách ăn nói.”
Nghe giới thiệu một lượt, Tần Chân quả thực chỉ muốn che mặt khóc nức nở rồi, đến hôm nay, cuối cùng cô cũng có thể tự học kỹ năng của anh chàng Phương Khải, khi đối mặt với bất cứ chuyện buồn phiền gì cũng có thể trưng ra dáng vẻ QAQ để thể hiện nội tâm buồn đau không nói nên lời.
Lục Thư Nguyệt dịu dàng lại còn thêm dầu vào lửa, từ ái vỗ vỗ tay cô, vô cùng hiền hòa nói: “Không thể không nói, có thể là mấy lần yêu đương thất bại trước đã để lại bóng ma cho Lục Dương, thấy tiêu chuẩn chọn vợ của nó cứ không ngừng giảm xuống, giảm tới mức vô cùng bấp bênh, một đường tụt xuống là biết.”
Tần Chân trừ QAQ thì không có biểu cảm gì khác nữa.
Gương mặt trắng không chút phấn son kia có thể so với trái lựu đã lột vỏ, đỏ đến mức có thể chảy ra nước.
Cô lúng túng cúi đầu, ấp úng nói: “Bác Lục, cháu xin lỗi…”
Nhưng xin lỗi cái gì đây? Xin lỗi vì cô không đủ ưu tú, không xứng với Trình Lục Dương, hay là xin lỗi vì mắt của Trình Lục Dương không chỉ có bệnh mù màu, mà còn mù trong tiêu chuẩn kén vợ?
Cô cũng từng cảm thấy đối với cô, Trình Lục Dương là mặt trăng xa không thể với tới, giống như chữ viết trên tấm danh thiếp anh đưa cho cô lúc đầu mới gặp: La Lune.
Nhưng khi anh vượt qua khoảng cách mà cô không thể đo được kia, sau khi anh chỉ vì thích cô mà đến với cô thì cô lập tức đắc ý vênh váo, quăng tất cả những gì không xứng ra sau đầu.
Mà hiện giờ, khi mẹ của Trình Lục Dương nhắc đến những người bạn gái cũ của anh, Tần Chân vẫn không thể thoát khỏi tự ti.
Sự bình thường và nhỏ bé của bản thân vốn không khiến cô khó mở miệng như thế, nhưng so sánh với những hào quang muôn trượng này, cô lập tức nhỏ bé như hạt bụi, có khi còn thấp kém hơn cả hạt bụi đó.
Lục Thư Nguyệt lặng yên nhìn cô, trong ánh mắt ẩn chứa ý cười nhàn nhạt, sóng mắt lưu chuyển.
Tần Chân hít thở sâu nhiều lần, mới gom góp được can đảm ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói: “Bác Lục, mặc dù cháu rất bình thường, công việc không tốt, gia cảnh bình thường, ngoại hình cũng không đẹp, nhưng cháu rất cám ơn Trình Lục Dương đã chọn cháu trong nhiều người như vậy. Cháu không biết anh ấy đã từng có người yêu ưu tú như vậy, cũng không biết hai bác có yêu cầu cao bao nhiêu với đối tượng của anh ấy, nhưng vì thích anh ấy, vì muốn ở bên anh ấy, cho nên cháu vượt qua sự do dự cùng nhút nhát của mình, dũng cảm đưa ra quyết định này.”
Lông mi của cô hơi run run, nhưng cô vẫn dũng cảm nhìn Lục Thư Nguyệt, vững vàng nói xong câu cuối cùng: “Cháu rất thích anh ấy, cho nên dù hai bác có phản đối, cháu cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ…cháu xin lỗi.”
Lục Thư Nguyệt thật lâu không nói gì, nhìn hai bàn tay cô cứ xoắn xuýt với nhau, nhìn gương mặt cô vẫn đỏ bừng, nhìn lông mi cô cứ run rồi lại run, quả thực sắp khiến người ta hoa mắt.
Cuối cùng, Lục Thư Nguyệt cười phá lên, sờ sờ mặt Tần Chân như đứa trẻ: “Cháu dùng mặt nạ hiệu gì mà da dẻ đẹp thế, láng mịn như nước mật đào!”
“…”
Tần Chân hoảng sợ nhìn vị phụ huynh trước mặt, cẩn thận suy xét xem bà nói lảng sang chuyện khác là chiến thuật đánh vu hồi hay là kéo dài thời gian để đánh du kích, nhưng vẻ mặt của Lục Thư Nguyệt rất chân thành, trong mắt đích thực là sự tò mò.
Cô ngập ngừng đáp: “Cháu không dùng mặt nạ, chỉ thoa chút kem dưỡng da mỗi tối rửa mặt xong …”
Lục Thư Nguyệt lại bắt đầu truy hỏi nhãn hiệu nước dưỡng da, chủ đề bắt đầu vô cùng kỳ lạ từ đồ trang điểm nói thẳng tới