Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
ỉ nói năm anh mười một tuổi bị bóng đèn dây tóc chiếu vào quá lâu nên tròng mắt bị tổn thương, dần dần thì không thấy được màu sắc nữa.
Bác sĩ lại hỏi rất nhiều chi tiết, nhưng Tần Chân hầu như không biết gì cả, cuối cùng cũng không đưa ra được kết luận gì.
Trước khi đi, vị bác sĩ khoa mắt đã nhiều tuổi kia uyển chuyển nói với cô: “Nếu đã kéo dài nhiều năm rồi, mà tình trạng hiện tại gần như là mù màu thì tỷ lệ khỏi hẳn rất nhỏ. Hơn nữa mắt con người là bộ phận vô cùng yếu ớt, một khi xuất hiện triệu chứng bệnh thì có thể sẽ mang tính suốt đời. Cụ thể thế nào thì cô vẫn nên dẫn bệnh nhân cùng đến xem đi, chỉ nói suông mà không kiểm tra thế này thì cũng không thể biết rõ tình huống của cậu ta.”
Tần Chân rầu rĩ ra khỏi bệnh viện, mãi cho đến khi Bạch Lộ lái xe đưa cô về tiểu khu của Trình Lục Dương, cô vẫn không nói chuyện.
Bạch Lộ dứt khoát quay đầu xe, chở cô đến siêu thị, kéo tay cô đi đến quầy rau cải.
“Làm gì vậy?” Tần Chân rốt cục có phản ứng.
“Chị hai, Trình Lục Dương còn chưa muốn chết muốn sống, mà chị nửa chết nửa sống thế này là sao hả? Anh ta xấu xa thế, chắc chắn sợ nhất là cái dáng vẻ như trời sập xuống của chị, vậy thì anh ta cũng tự ti hơn đó?” Bạch Lộ đẩy xe mua đồ, giúp cô chọn nguyên liệu nấu ăn “Cậu phải phấn khởi lại mới được, nấu bữa cơm thật ngon cho anh ta, rồi nghĩ biện pháp dỗ anh ta đi bệnh viện khám, có biết không?”
Tên tính tình bướng bỉnh kia thật sẽ ngoan ngoãn cùng cô đi khám?
Tần Chân do dự chốc lát, bỗng có dự cảm vô cùng là lạ, muốn thẳng thắn nói điều kiện với Trình Lục Dương, lần này sợ là thật phải … hi sinh nhan sắc rồi.
Chân Tần Chân vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, cô xin nghỉ phép đã hơn một tháng, mỗi lần bà Lưu Trân Châu gọi điện đến hỏi thăm bệnh tình đều không nhịn được mà càm ràm mấy câu: “Vốn dĩ thành tích đã không tốt, bây giờ cô lại xin nghỉ phép ở nhà, định lúc hết tiền thì tự nấu chính mình để ăn thật hả?”
Tần Chân sẽ đáng thương than thở: “Vì tiết kiệm ăn uống để dành tiền trị bệnh mà tôi bây giờ chỉ còn lại có bộ xương đây…”
Lưu Trân Châu do dự hỏi: “Thiếu tiền? Thiếu bao nhiêu?”
Vừa nghe giọng điệu này chính là nhịn đau bỏ những thứ yêu thích để cho cô mượn tiền, Tần Chân cảm động lung tung một phen, tràn đầy thâm tình nói với bà: “Không thiếu, tôi tìm được đại gia.”
Cô nhìn lướt qua người ngồi trên ghế sô pha chơi điện thoại di động, nhếch môi cười, sau đó trong khoảnh khắc Lưu Trân Châu tra hỏi ráo riết liên hoàn như cắt tiết gà liền nói tùy tiện qua loa vài câu rồi cúp điện thoại.
Đang ba giờ chiều, lại là cuối tuần, không ít người trong tiểu khu vội vã qua lại, chắc hẳn là muốn ra ngoài để tận hưởng ngày cuối tuần vui vẻ.
Mùi thơm của Oden (*) bay tới từ cửa hàng tiện lợi 24h cách đó không xa, Tần Chân cảm thấy muốn ăn, bèn nhét di động cho Trình Lục Dương: “Nè, anh chơi đi, em đi mua ít đồ.”
[(*) Oden: món ăn truyền thống của Nhật Bản vào mùa đông'>
Trình Lục Dương kéo cô lại: “Chân còn chưa lành mà chạy đi đâu? Để anh đi.”
Tần Chân trợn mắt: “Ngày ngày đều ở nhà ăn ăn ngủ ngủ, sắp mập chết rồi này? Có mấy bước thôi không mệt em được đâu, coi như giảm cân nữa!”
Cô thấy Trình Lục Dương nhếch môi cười, thả tay ra, thế là kéo lại chiếc áo khoác nam rộng thùng thình trên người, hắng giọng, ra vẻ hài hước đi về phía cửa hàng tiện lợi.
Buổi trưa cô không ăn nhiều nên bây giờ hơi đói, cô mua một suất oden, lén ăn một viên ngay ở cửa cửa hàng, thỏa mãn thở ra một hơi.
Nóng hổi, thật thoải mái.
Cố ý đi vòng ra phía sau Trình Lục Dương, Tần Chân đứng cách băng ghế mấy bước chân, tò mò nhìn một thằng bé không biết từ đâu chui ra trên băng ghế, đang nhích từng chút một về phía Trình Lục Dương.
Trình Lục Dương đang cúi đầu chơi điện thoại, lại là game parkour, lúc nào nhàm chán anh cũng chơi trò này, lần nào điểm cũng cao muốn chết, đứng đầu trong danh sách bạn bè của Tần Chân.
Cô vẫn đang ăn, nhìn cái đầu củ cải nhỏ cuối cùng cũng nhích tới bên cạnh Trình Lục Dương, hăng hái bừng bừng thò đầu đến gần: “Chú đang chơi gì vậy?”
Trình Lục Dương đang chơi rất thạo, không quay đầu lại mà sửa lời: “Là anh trai.”
“Cái này chơi vui không?” Đầu củ cải nhỏ càng lúc càng lại gần.
“Chơi không vui.”
“Vậy…” Đầu củ cải nhỏ chớp chớp mắt: “Nếu anh thấy chơi không vui, vậy em chơi giúp anh nhé?”
Nó chớp chớp mắt lấy lòng, sợ Trình Lục Dương không đồng ý, còn gọi một tiếng giòn giã: “Anh trai!”
Tần Chân cho là dựa theo tính cách cự người ngoài ngàn dặm của Trình Lục Dương, nhất định sẽ không phản ứng lại đứa nhỏ này, nào ngờ anh vừa nghe hai chữ “anh trai” thì vô cùng lưu loát dứt khoát đưa điện thoại di động cho nó, làm cô cười ngặt nghẽo.
Đầu củ cải nhỏ tay chân vụng về, lại không nắm rõ quy tắc trò chơi, liên tục chơi vài ván đều chết sớm ngay lúc mới xuất phát.
Trình Lục Dương nhìn gương mặt nhỏ nhắn của nó nhăn như bánh bao thì nể tình nó gọi mình một tiếng anh trai, liền vui lòng hướng dẫn, chỉ huy nó làm sao can