XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Miệng Độc Thành Đôi

Miệng Độc Thành Đôi

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

Tần Chân hốc mắt nóng lên.
Mấy năm nay, cô rất ít tâm sự với Chúc Vân Chi, có lẽ là từ nhỏ sống trong gia đình cha hiền mẹ nghiêm, cô rất ít có giây phút phân tích đi sâu vào nội tâm như thế.
Từng có rất nhiều người, bao gồm cả Bạch Lộ không thể hiểu cô. Hồi trước khi Chúc Vân Chi cứng rắn tước đoạt cơ hội học đại học của cô vì để Tần Thiên có thể đi học trường tư nhân, rất nhiều người thấy bất bình cho cô, nhiều người cảm thấy cô hẳn nên cắt đứt quan hệ với người nhà, nhưng cô lựa chọn buông bỏ như bánh bao.
Thật ra cô cũng đã khóc, cũng từng oán trách, nhưng về sau thấy Tần Thiên có thành tích tốt thế nên cô cũng chầm chậm không oán trách nữa.
Đều là người một nhà, vợ chồng còn không có mối thù cách đêm, chẳng lẽ vì một quyết định sai lầm của cha mẹ mà cô sẽ chọn cả đời không tha thứ?
Mẹ nói đúng, trong cuộc đời, con người khó tránh khỏi phải làm vài chuyện khiến mình hối hận cả đời, mà cô tuyệt đối không thể vì vài chuyện quá khứ mà vứt bỏ người thân và gia đình mình, làm ra chuyện khiến mình hối hận suốt đời.
Trong lúc nói chuyện với Chúc Vân Chi, thỉnh thoảng Tần Chân lại nhìn ra phòng khách, hiển nhiên rất quan tâm xem Trình Lục Dương có thuận lợi nhận được sự cho phép của cha vợ không.
Mà mãi đến giờ cơm tối, thấy nụ cười hiếm thấy trong ngày của Tần Kiếm Phong, Tần Chân mới thở phào nhẹ nhõm.
Ở bên ông ngoại từ nhỏ, Trình Lục Dương thường xem ông ngoại và đám ông già trong viện đánh cờ tướng, mưa dầm thấm đất, tự nhiên cũng luyện ra khả năng đánh cờ.
Tần Chân còn lo lắng liệu anh có đánh ác quá không, có đánh đến khiến cho người cha da mặt mỏng nhà mình không có sức trả đòn, sau đó thẹn quá thành giận không. Về sau mới biết, Trình Lục Dương một mạch đúng mực, từ đầu đến cuối thả nước mà không để lại dấu vết, khiến Tần Kiếm Phong thắng vô cùng có thể diện.
Mà người từng trải như Tần Kiếm Phong, sao lại không nhìn ra Trình Lục Dương đang nhường ông cơ chứ?
Sau một ngày, ông cũng nhìn ra sự chân thành của Trình Lục Dương, cuối cùng cảm thấy, giao con gái cho anh là một quyết định đúng đắn.
Phương thức biểu đạt tình cảm của Tần Thiên tương đối đặc biệt, cậu lôi kéo anh rể tương lai ra quán ở đầu phố uống rượu cả tối, luôn miệng nói đây là phương thức biểu hiện hữu nghị của đàn ông, nếu không uống cho đã thì đó là biểu hiện không đàn ông.
Vì thế Trình Lục Dương bất chấp cùng cậu em vợ uống đến mười mấy chai, cuối cùng say khướt gục xuống bàn.
Lúc Tần Chân tìm đến nơi rồi thấy hai người đàn ông to con nghiêng nghiêng ngả ngả thì đau đầu.
Thế mà Trình Lục Dương còn lôi kéo tay cô, muốn cô làm chứng, trước mặt mình nhiều chai rượu hơn Tần Thiên.
Tần Chân chuyển từng người đàn ông ngây thơ về nhà, mệt chết khiếp, kết quả tắm rửa xong, Trình Lục Dương còn ôm cô ở trên giường muốn làm chuyện ở cấp hạn chế.
Tần Chân đánh một cái, nhỏ giọng cảnh cáo anh: “Đây đang ở nhà cha mẹ em!”
Trình Lục Dương rất ấm ức, cả người đầy mùi rượu bám vào người cô như bạch tuộc: “Cha mẹ nhất định có thể thông cảm cho anh, đây gọi là anh đang cố gắng vì đời sau.”
Tần Chân tắt đèn ngủ: “Nhắm mắt nằm thẳng đi, anh yêu, đây gọi là em đang cố gắng vì khiến anh không miệt mài quá độ.”
Nói tóm lại, cửa ải cha vợ mẹ vợ này, Trình đại gia xem như thuận lợi bước qua.






Khi Bạch Lộ chạy tới quảng trường Vạn Đạt thì đã mười một giờ đêm rồi.
Đoàn người nhảy múa đã tan từ lâu rồi, các cửa hàng cũng đã đóng cửa, cô dừng xe ở ven đường rồi tìm khắp xung quanh “người đẹp trai nhất toàn bộ quảng trường” trong truyền thuyết.
Tần Chân nói tổng giám đốc Trình Lục Dương da dày độc miệng của cô ấy uống say rồi, lúc này đang lang thang ở đây. Thế nhưng ân sư bị bệnh nặng, ngày mai phải làm phẫu thuật, cô ấy phải đến đó trò chuyện, hại Bạch Lộ phải một mình lái xe đến đây giúp cô ấy tìm một người đàn ông chưa từng gặp.
Trên quảng trường có rất ít người, có người ngồi ngẩn người dưới tán cây, có cặp đôi đi dạo bộ trên con đường nhỏ, có người hối hả đi ngang qua đường.
Cô nhìn thấy một người đàn ông cầm chai rượu đi lảo đảo ở ngoài trung tâm thương mại, vì thế bước lên trước quát to: “Trình Lục Dương!”
Bạch Lộ đã chắc chắn, người này chính là tên ma men Trình Lục Dương. Vì thế cô túm lấy tay Trình Lục Dương: “cuối cùng cũng tìm được anh rồi, đi thôi, nhanh lên, Tần Chân đang chờ chúng ta!”
***
Ninh Hạo Thần đau dạ dày cộng thêm đau đầu.
Đau dạ dày là bởi vì mấy ngày trước game online cỡ lớn do anh dẫn đoàn đích thân thiết kế đã thử nghiệm, lần đầu tiên thử nghiệm đã rất thành công, thu được vô số lời khen từ cư dân mạng, mà vào bữa tiệc chúc mừng này, anh không tiện từ chối rượu, bởi thế mà uống quá mấy chén, bệnh dạ dày tái phát.
Đau đầu là vì, rõ ràng anh đang ở đây chờ bạn tốt từ bãi đỗ xe ra đón anh, sao tự dưng lại lòi ra một cô gái trẻ, lại còn động tay động chân, lôi lôi kéo kéo anh?
Anh giãy khỏi tay Bạch Lộ, nhíu mày: “Cô gái, cô nhận nhầm người rồi.”
Bạch Lộ nhếch miệng cười: “ma men to