Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342052
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.
giọng nói dịu dàng hiếm thấy nói chuyện với cô, trong ánh mắt không có gì khác ngoài bóng dáng cô.
Nhưng Trình Lục Dương lại cười lộ hàm răng trắng vô cùng đẹp mắt, nói với cô: “Đi nào, đến lúc xem mắt rồi!”
Đi vào sảnh lớn, Trình Lục Dương chỉ vào một bàn gần cửa sổ bên trái nhà hàng, đã có một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ âu đi giày da ngồi đó. Cách rất xa nên Tần Chân không thấy rõ khuôn mặt anh ta, nhưng từ đường nét mơ hồ có thể cảm giác được đây không phải người bình thường.
“Quản lý tài vụ công ty niêm yết, Diệp Thành Khiêm, năm nay hai mươi tám tuổi, trông rất tuấn tú –” Trình Lục Dương giới thiệu được nửa thì bỗng ngừng lại, sau đó bổ sung một câu, “Đương nhiên, kém hơn tôi một chút.”
Anh chỉ vào chiếc ghế dài sau tấm thủy tinh: “tôi ăn ở bàn bên kia, có chuyện gì thì gọi tôi bất cứ lúc nào.”
Tần Chân còn chưa kịp nói câu nào thì đã bị Trình Lục Dương đẩy ra ngoài.
Cô căng thẳng bước lên mấy bước rồi lại quay đầu nhìn anh thì thấy anh nhếch môi cho cô nụ cười an tâm, trong nụ cười có sức mạnh dỗ yên lòng người.
Tần Chân trong lòng đau xót, quay đầu đi về phía chiếc bàn của Diệp Thành Khiêm. Cái cột trong sảnh lớn có mặt kính trong suốt, chiếu ra cô trong bộ váy đen, thoạt nhìn nhỏ nhắn mảnh mai, tươi đẹp động lòng người.
Cô cảm thấy hiếm khi mình được mặc bộ đồ đắt tiền như vậy, hiếm khi trông xinh đẹp như thế, tất cả đều nhờ Trình Lục Dương, nhưng lại là vì để cô xinh đẹp cho người khác xem, điều này khiến cô không thể nào vui nổi.
Diệp Thành Khiêm cũng chú ý tới Tần Chân đang đi về phía mình, hơi sửng sốt sau đó đứng dậy cười nhẹ với cô: “Xin chào, tôi là Diệp Thành Khiêm.”
Gương mặt tuấn tú, nụ cười niềm nở, trong nháy mắt đã trấn an trái tim thấm thỏm không yên của Tần Chân.
Có lẽ cô đã lựa chọn chính xác, tấm lòng Trình Lục Dương dành cho cô có trời đất chứng giám, anh tìm giúp cô toàn những tinh anh trong ngành, sẽ không để cô chịu thiệt.
***
Từ giây phút giúp Tần Chân tìm đối tượng đi xem mắt, Trình Lục Dương chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống có sức sống như thế. Ánh nắng ngoài trời tươi sáng, bầu trời quang đãng, mà Tần Chân ăn mặc chiếc váy màu đen vừa đẹp vừa gợi cảm theo ý anh, cuối cùng trong lời lẽ cảm động đến phát khóc của anh đã thẳng lưng bước lên chiến trường.
Từ giây phút đưa cô ra khỏi cổng công ty, mãi cho đến khi cửa thang máy nhà hàng mở ra, tất cả đều theo diễn ra theo dự đoán của anh, quản lý Tần đáng yêu của anh quả nhiên là hòn ngọc thô chưa được gọt rũa còn ẩn giấu ánh hào quang, nay được anh trang hoàng tỉ mỉ, đã xinh đẹp đến đi làm người mẫu.
Ai, thật đúng là có cảm giác nước mắt lưng tròng khi nhà có thiếu nữ trưởng thành đây!
Nhưng khi Tần Chân rốt cục xoay người sang chỗ khác, đi về hướng Diệp Thành Khiêm đẹp trai mà anh tự mình lựa chọn thì Trình Lục Dương bỗng nhiên cảm thấy là lạ làm sao.
Anh nhìn bóng dáng Tần Chân, bỗng nhiên bắt đầu tự hỏi một vấn đề — sao chiếc váy này lại hở vai, phần da thịt trắng nõn kia sao lại lộ ra ngoài, như vậy có thật sự xứng đáng với chiến dịch quét hoàng (*) nghiêm khắc hiện nay không?
[(*) chiến dịch quét sạch văn hóa đồi trụy của TQ'>
Ừ, không ổn, không ổn.
Cứ thế đứng tại chỗ, anh thấy Diệp Thành Khiêm tỏ vẻ kinh diễm, sau đó đứng dậy cười đến nhộn nhạo với quản lý Tần của anh, thì một vấn đề nữa lại xuất hiện – người này cười đến đáng khinh như thế, thoạt nhìn có vài phần mặt người dạ thú, không phải sẽ nảy sinh ý nghĩ lệch lạc gì với Tần Chân đấy chứ?
Lần sau khi xem xét đối tượng, anh phải cân nhắc kỹ càng mới được.
Có nhân viên phục vụ thấy Trình Lục Dương đứng đó ngẩn người thì nhanh chóng đến bên cạnh anh, cười hỏi anh: “Thưa anh, anh dùng cơm à?”
Lúc này Trình Lục Dương mới hoàn hồn: “Đặt trước rồi, tôi họ Trình.” Sau đó đi tới chiếc ghế dài cách bàn Tần Chân chỉ một vách ngăn, gọi bừa vài món rồi tập trung nghe đoạn đối thoại cách vách ngăn.
Khi món khai vị được bưng lên, anh vừa gắp thức ăn vừa nghe Diệp Thành Khiêm tự giới thiệu tình hình trong nhà: “Nhà tôi thì tôi là con một, cha mẹ khoẻ mạnh, sống cùng tôi.”
Nghe nói cha mẹ nhà họ Diệp rất mạnh mẽ, nếu sống cùng nhau, về sau Tần Chân lấy chồng, với tính cách bánh bao này, cô sẽ chịu thiệt! Không ổn không ổn.
Anh ăn đậu phộng cay nhíu mày lại.
Diệp Thành Khiêm nói tiếp: “ở thành phố B, tôi có căn hộ ba phòng, định sau này kết hôn, nếu vợ tôi không muốn ở cùng bố mẹ tôi thì có thể ra ở riêng, đừng lo.”
Cái gì? Vì vợ mà có thể tùy tiện vứt bỏ cha mẹ già cả, ham tự hưởng lạc? Ha ha, nhân phẩm như thế thật sự không thành vấn đề sao? Không ổn không ổn.
Anh không yên lòng lại gắp thêm một miếng nhét vào miệng, lập tức phun ra, vội vàng uống nước — gắp phải miếng ớt, cay chết người!
Diệp Thành Khiêm mỉm cười nhìn người phụ nữ trước mặt, càng nhìn càng vừa lòng, nói từ gia đình đến lý tưởng cuộc đời, tới định hướng giáo dục con cái, sau đó vạch sẵn nhà trẻ, trường tiểu học… thậm chí đã tính tới đại học cho con cái.
Tần Chân bị sự nhiệt tình của anh ta khiến cho hoảng sợ, vội vàng nói: