Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.

hì anh lại dùng đại lực, khiến nó lại tuôn chảy, Tư Vũ kháng nghị “Được rồi, Thác, đừng làm vậy nữa, nó sẽ không ngừng chảy đâu.”
“Không sao cả, anh sẽ giúp em giải quyết, anh không ăn cơm rồi đành bú sữa mẹ thôi.” Trạc Thác không để ý đến cô, tiếp tục vùi đầu vào ăn, không ngừng tán thưởng “Thật ngon, rất ngọt, Vũ nhi, em giỏi quá.”
“Anh…..” Tư Vũ không thể nề nà, hơi chút cử động cơ thể, thoáng dựa lưng vào chiếc giường mềm mại, nhắm hai mắt ngủ, tùy ý để anh tiếp tục.
“A….” Nghe thấy tiếng kêu sợ hãi, Tư Vũ lập tức mở to mắt, chỉ thấy cô vệ sĩ ngơ ngác đứng ở cửa phòng, miệng mở lớn, khó mà tin được nhìn cảnh tượng trước mắt này.
Hai má Tư Vũ nóng lên, lắc lắc Trạc Thác “Thác, mau đứng lên. Hoàng tiểu thư đưa cơm tới rồi.”
Trạc Thác thấp nông một tiếng, lưu luyến không rời ngẩng đầu, không vui nhìn về phía cửa ra vào, đôi môi khêu gợi còn mang theo chất nhũ mầu trắng.
Cô vệ sĩ thấy thế lại gọi.
Khuôn mặt Tư Vũ càng đỏ hơn, cô ho nhẹ một tiếng lúng túng nói: “Hoàng tiểu thư, xin hãy đặt cơm ở đó đi. Cám ơn!”
Cô vệ sĩ rốt cục cũng lẫy lại tinh thần, khuôn mặt bừng đỏ, cúi đầu đi tới, cẩn thận đem thức ăn để lên mặt bàn rồi nhanh chóng dời khỏi phòng.
Tư Vũ liền dùng lực đánh Trạc Thác “Hỗn đản, người ta nhìn thấy rồi kìa, cô ấy nhất định sẽ kể lại với các y sinh khác, em….Từ nay em không thể gặp mặt người khác nữa.”’’’’’’’
Vẻ mặt Trạc Thác đầy thỏa mãn không cho là đúng “Làm sao mà mất mặt, chúng ta là vợ chồng mà.”
“Anh………..”
Trạc Thác nhẹ hôn lên miệng cô “Được rồi, đứng nóng giận nữa, hãy ăn cơm đi.” Nói xong, anh bưng đồ ăn để lên mặt bàn từng miếng từng miếng đút cho cô ăn.
Một tuần sau, miệng vết thương của Tư Vũ dần khép lại, sau khi được kiểm tra lại kỹ càng thì Trạc Thác cùng một nhân viên bảo vệ mang bọn trẻ về nhà.
Cô mặc một bộ đồ ngủ chậm rãi đi lại trong phòng, tâm tình thư sướng “Ở nhà vẫn là tốt nhất!”
Trạc Thác chú ý nâng đỡ cô “Đương nhiên rồi!” Sau đó ghé vào tai cô nói nhỏ một câu “Trong nhà, anh càng dễ tận hưởng sữa tươi ngọt ngào của em.”
“Sắc lang!” Tư Vũ nhẹ nhàng nói, trong lòng tràn ngập thỏa mãn và ngọt ngào. Không biết chuyện gì đang xảy ra, thân thể mình rõ ràng rất khỏe, sữa thì cực kỳ dư thừa, may nhờ anh ngày nào cũng giúp đỡ nên sữa chẳng những lưu thông mà cũng không còn đau nhức.
“Vũ nhi, anh nghĩ đến một cách rất tốt, từ nay về sau dùng chai chứa, mỗi khi đi làm anh sẽ mang theo uống, như vậy thì không cần đồ uống nữa rồi. Huống hồ, đồ uống bên ngoài không thể sánh được so với sữa của em!”
“A!” Tư Vũ nhịn không được cười phá lên, trời ơi, đây là người gì vậy? Tại sao lại có thể nghĩ ra chuyện này chứ “Anh…….Anh không sợ mọi người chê cười sao?”
“Không hề, anh còn chuẩn bị một chiếc bình ghi rõ “Đồ ăn của Trạc Thác” chỉ mình anh có thể dùng được.”
Hôn mê! Tư Vũ thượng triều bay vùn vụt, quyết không đùa giỡn cùng anh nữa. Cô trầm mặc một hồi rồi nghiêm mặt “Đúng rồi, Thác, chuyện công ty sao rồi?”
“Tất cả đều là kế hoạch của ta. Trương Thiên Minh của thực là một thiên tài. Nhờ hắn giúp đỡ, không chừng mai công ty của thể được giải phóng.”
“Nhanh như vậy sao?” Tư Vũ vừa mừng vừa sợ, ngày thứ ba sau khi cô xuất viện, lo lắng sự việc đã để quá lâu nên giục anh đi làm việc, không ngờ rằng trong một khoảng thời gian ngắn như vậy lại có hiệu quả như thế.
“Ta là Thịnh Trạc hoàng triều cầm người, hôm nay chúng tôi xuất hiện ở đây, chính phủ còn có lý do gì để niêm phong công ty của tôi?” Trạc Thác tự phụ thuyết “Những nghệ sĩ kia không lịch sự cho phép ký hợp đồng với những công ty khác, anh muốn cảnh cáo họ bội ước nên tất cả đều phải cầu khẩn anh, cũng không còn khởi tố anh nữa.”
Tư Vũ gật đầu, sau đó lại lo lắng nói: “Vậy tiếp theo thì sao? Công nhân viên đều đi cả rồi, trong khoảng thời gian ngắn thì tìm đâu được nhiều người như vậy?”
“Vũ nhi, chuyện của công ty em không cần phải quan tâm, tất cả đã có anh lo rồi. Nhiệm vụ của em bây giờ là chăm sóc tốt cho bọn trẻ, còn cả anh nữa.” Cuối cùng, anh bỏ lại thêm một câu không đứng đắn trong lời nói.
Hai người cứ một hồi nghiêm túc lại một hồi trêu chọc, đến khi bà Thẩm gọi ăn cơm mới dừng lại.
Sau khi công ty giải phóng, Trạc Thác bắt đầu vì thông báo tuyển dụng công nhân mà bận bù đầu.
Trương Thiên Minh căn cứ những tư liệu trước kia, gọi điện thoại đến cho những nhân viên cũ cùng một nhóm người niệm tình cũ mà hảo phúc lợi, tất cả đều đồng ý quay trở về. Nhưng phối âm bộ, mở rộng bộ, bộ tuyên truyền chờ vài công nhân viên quan trọng trong ngành đều cự tuyệt, biết Trạc Thác muốn mời đám công nhân viên cũ về lần nữa nên không liếc lợi dụng mọi thủ đoạn hèn hạ giữ lại họ.
Trưa nay, Trạc Thác hẹn ặp Lưu Khải Tam, mỗi lần hắn đến dường như khiến Thác cười nhạo như điên. Nếu như không phải Trương Thiên Minh ở đây thì không chừng Trạc Thác đã đánh chết hắn.
Rầu rĩ không vui dời khỏi khách sạn, Trạc Thác bảo Trương Thiên Minh về trước còn mình một mình tản bộ trên đường. Mai danh ẩn tích hơn một năm, anh cố ngụy trang nên các người quen đều không


Polly po-cket