XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1582 lượt.

c sống, đặc biệt là chiếc má lúm đồng tiền xinh đẹp đang tỏa sáng rạng ngời. Đây thật sự là mình sao? Đã từ lâu rồi cô chưa từng cười vui vẻ như vậy, từ sáu năm trước cô đã không tìm được cảm giác này, không ngờ đến hôm nay lại nhìn thấy nó trong bức tranh này.
Phía dưới bức tranh có dòng chữ: “Tặng cho người xinh đẹp nhất, đáng yêu nhất Hoa Tinh Linh ---- Lương Mục Thuần.” Nhìn tác phẩm đã hoàn thành, Mục Thuần say đắm nhìn thật lâu mới gỡ bức tranh từ giá vẽ xuống, đưa cho Tư Vũ ôn nhu nói: “Tặng em! Hải Tinh Linh!”
Tư Vũ chần chừ rồi nhận lấy, cảm xúc cuộn trào như sóng biển, cô kích động nhìn chằm chằm bức tranh, cứ thế chìm đắm không dứt ra được.
Sau đó họ tiếp tục ngồi trên bờ cát mà nói chuyện phiếm. Thì ra ngoài kinh doanh hành lang vẽ tranh ra, Mục Thuần còn là một giáo sư rất có tiếng trong học viện mỹ thuật, hơn nữa còn là một vị giáo sư rất nổi tiếng. Khi anh hỏi Tư Vũ thì cô cũng thẳng thắn thừa nhận mình từng là một phóng viên, nhưng mới từ chức không lâu, nhưng nguyên nhân thì cô lại nói dối vì quá mệt mỏi nên muốn nghỉ ngơi một thời gian. Mục Thuần tin tưởng, không thể mảy may nghi ngờ.
Sau buổi chiều nay tình cảm giữa họ đột nhiên càng trở nên sâu đậm, Tư Vũ âm thầm nghĩ mình rất may mắn vì đã tìm được một tri kỉ như vậy; Mục Thuần thì nghĩ cuối cùng anh cũng tìm được một cô gái có thể khiến anh động lòng.
Mãi đến ba giờ chiều cả hai người mới trở về. Quay về nội thành, Tư Vũ nhất định bảo Mục Thuần thả cô ở bến xe bus nhưng nói gì anh cũng không chịu, nhất định muốn tiễn cô về tận nhà. Không thể từ chối mà cô cũng muốn về sớm một chút nên cuối cùng đành đồng ý để anh đưa về đến tận cổng.
Không ngờ cô lại ở một khu dân cư xa hoa như vậy khiến cho Mục Thuần cảm thấy rất buồn bực. Tư Vũ cố tránh ánh mắt kinh ngạc của anh, tạm biệt rồi vội vàng chạy đến cửa chính đi thẳng vào thang máy. Nhưng cô không hề biết rằng, cửa sổ tầng hai tám bên cạnh có một chàng trai vừa hay đã nhìn thấy tình cảnh vừa rồi.
Tư Vũ vừa đẩy cửa bước vào thấy Trạc Thác đang ngồi trên ghế salon, vốn dĩ cô muốn hỏi sao hôm nay anh về nhà sớm thế, nhưng nghĩ tới chuyện buổi sáng ở Hoa Hợp Thành cô lại lặng yên đóng cửa, cứ thế đi thẳng vào phòng.
“Đứng lại!” Vừa đi được vài bước, sau lưng cô truyền đến tiếng nói trầm thấp nghiêm khắc, Trạc Thác như tia chớp đến bên cạnh cô, phẫn nộ hỏi: “Hôm nay em đã đi đâu?”
Tư Vũ bị dọa đến mức run rẩy, lúng túng trả lời: “Em…..Em đi mua đồ với bạn.”
“Cái gì mà bạn chứ?”
“À, dù sao cũng là bạn của em, có nói anh cũng không biết đâu.” Tư Vũ nhíu mày.
“Hừ, là bạn hay là gian phu? Chẳng lẽ cô không thể kiên nhẫn chịu đựng, nhất định phải có đàn ông mới có thể sống?” Anh cứ như một người chồng phát hiện ra vợ mình đang vụng trộm và ghen tuông, không hề lựa lời mà mắng nhiếc.
“Anh……………” Bị anh mắng nhiếc oan uổng, sỉ nhục như vậy, Tư Vũ giận đến toàn thân phát run “Anh đừng ngậm máu phun người. Không phải ai cũng giống như anh, bụng đói ăn quàng, lạm giao chán ghét.”
Không thể ngờ rằng một người ôn nhu nhã nhặn như cô lại phát cáu với mình như vậy, Trạc Thác còn muốn tiếp tục nổi giận thì thấy trong tay cô cầm một thứ gì đó, nhân lúc cô không đề phòng mà cướp lấy. Nhìn thấy bức tranh có tên người lưu niệm thì lửa giận càng trở nên đỉnh điểm, cầm bức tranh trong tay, anh lớn tiếng quát mắng: “Ai đã tặng cho cô?”
Phản ứng đầu tiên của Tư Vũ là muốn đoạt lại bức tranh, cô kiễng chân la hét: “Trả lại đây!”
Thấy cô vì bức tranh này mà trở nên khẩn trương, Trạc Thác xoay người một cái rồi cầm bức tranh xé tan nát, hung hăng vứt xuống đất.
Thấy tấm chân thành và tâm huyết của Mục Thuần bị anh xé nát, Tư Vũ phẫn nộ hét lớn với Trạc Thác: “Đồ ma quỷ, ta hận ngươi, hận ngươi đến chết!” Nói xong cô xoay người định lao ra khỏi cửa.
Thấy thế Trạc Thác lập tức ngăn cô lại, đôi tay giữ chặt lấy chiếc eo nhỏ của cô, mặc cho cô có giãy dụa hay đánh trả, anh lập tức đi đến phòng ngủ. Đến trước giường, anh dùng lực ném cô xuống, không chờ cô đứng dậy, anh cũng lập tức bò lên giường, vừa ngăn cản cô, vừa hung hăng xé quần áo trên người cô.
Nhìn đôi mắt đỏ ngầu lo lắng, Tư Vũ biết anh đã rơi vào trạng thái điên cuồng nên dùng hết sức để giãy dụa. Nhưng vóc dáng nhỏ bé và yếu ớt của Tư Vũ không phải là đối thủ của Trạc Thác, nghe từng đợt âm thanh quần áo bị xé rách, rất nhanh sau đó cơ thể cô trở nên xích lõa, tất cả hiện lên trước mắt anh.
Càng đáng giận hơn nữa, anh lại dùng mền tơ trói chặt, tay trái, chân trái, tay phải, chân phải, rồi lại dùng một tấm chăn khác trói chặt cô cố định trên giường làm cô hoàn toàn không thể cử động. Tư Vũ vừa xấu hổ vừa tức giận, không ngừng la hét: “Anh không phải là người, đồ biến thái còn đáng sợ hơn ma quỷ.” Thấy anh không hề để ý mà chỉ lạnh lung cởi quần áo trên người, giọng cô lập tức trở thành cầu khẩn: “Thác, đừng như vậy, đừng để em hận anh.”
Nhưng Trạc Thác như bị điếc, anh không hề để tâm tới tiếng gọi của cô, giờ trong mắt anh chỉ có hình ảnh trước mắt làm con người ta trở nên phấn khích. Bờ ngực đầy đặn