XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.

ã ăn những đồ ăn linh tinh gì?"
Diệp Trí Viễn lắc đầu yếu ớt: "Mình cũng không biết!"
Khóe môi An Hạ Dao khẽ giật, giận dữ: "Không biết? Hãy liệt kê những nơi mà cậu đã đi và những thứ mà cậu đã ăn ra, tớ sẽ tra giúp cho cậu!" Nói xong câu này với vẻ nghiêm túc, cô bước nhanh đến bên giường của Diệp Trí Viễn, cúi người xuống, đưa tay sờ lên trán cậu: "Đã hết sốt rồi, để mình đi hỏi bác sỹ xem cậu có còn phải truyền nước nữa không. Chờ đấy nhé!" Nói xong, lập tức chạy đi.
Diệp Trí Viễn hơi ngẩn người ra, nhìn theo bóng An Hạ Dao, khóe môi bất giác nở ra, đáy mắt ánh lên vẻ dịu dàng mà chính cậu cũng chưa bao giờ cảm thấy.
Sau khi từ bệnh viện trở về, mọi thứ dường như lại trở về quỹ đạo, nhưng cũng dường như mọi thứ bắt đầu trở nên ấm áp và mơ màng.
"Em gái nắn răng, bài tập của mình đã làm xong chưa?" Diệp Trí Viễn gác chân lên bàn, ngồi trong tư thế thoải mái nhất, nhìn An Hạ Dao với vẻ mặt coi việc cô phải làm là đương nhiên. Kể từ lần thắng An Hạ Dao khi cậu thi đạt kết quả cao hơn cô 1 điểm, tất cả bài tập của cậu đều do An Hạ Dao làm giúp, đến nay cũng đã gần nửa học kỳ rồi.
An Hạ Dao tức đến phát khóc mà không được, bình thường chép các môn toán lý hóa cũng là được rồi, cùng lắm là cô ôn bài cũ nhớ bài mới, nhưng cậu chàng này đến cả văn cũng giao cho cô làm, may mà cô học văn cũng tốt, cùng một đề văn vẫn có thể viết ra hai bài mang phong cách khác nhau.
Nhiều năm sau đó mỗi khi nhớ lại, cô không thể không nghĩ rằng, phải chăng khả năng viết văn của cô tốt, có thể kiếm cơm được bằng nghề viết lách, rồi làm nhà văn chuyên mục là do được rèn luyện từ lúc đó?
"Em gái nắn răng, mình hỏi cậu đấy!" Diệp Trí Viễn để chân xuống, huých vào người An Hạ Dao.
"Được rồi!" An Hạ Dao tức giận quăng vở bài tập của Diệp Trí Viễn ra. Do phải chép bài cho Diệp Trí Viễn mà chữ viết vốn rất đẹp của cô bây giờ trở nên nghiêng ngả, xiêu vẹo, trông mà thấy chán.
Diệp Trí Viễn đón vở bài tập, tiện tay vứt xuống, sau đó nói với vẻ mặt không thay đổi: "Nếu đã làm xong bài tập cho mình rồi thì cậu hãy viết thư tình giúp mình đi, cậu cũng đang rỗi mà."
An Hạ Dao tưởng là mình nghe nhầm, quay lại nhìn Diệp Trí Viễn: "Cậu vừa nói gì?" Quen với cậu chàng này cũng đã nửa học kỳ rồi, hàng ngày nhìn thấy câu ta vứt thư tình từ chỗ ngạc nhiên đến thấy quen, rồi sau đó là không còn cảm giác, nhưng nghe cậu ta nói đến việc viết thư tình thì đây đúng là lần đầu!
An Hạ Dao không thể không nghi ngờ, tai cô dường như có ảo giác.
Diệp Trí Viễn nói, mặt vẫn không đổi sắc: "Em gái niềng răng, cậu còn trẻ thế, mà đã bị điếc, bị ù tai rồi à?" Nói xong còn bổ sung một câu: "Cậu hết rồi!"
"Sầm!" An Hạ Dao giận dữ đấm xuống bàn, nghiến răng, kêu lên đầy đủ cả họ và tên: "Diệp - Trí - Viễn."
"Có tôi, có tôi" đừng có gọi lớn tiếng như vậy, lớp trưởng đang nhìn kìa!" Diệp Trí Viễn chậm rãi ngoáy tai, cười ma mãnh: "Cẩn thận không thì mình thưa với thầy giáo là cậu bắt nạt mình!"






"Mình bắt nạt cậu? Diệp Trí Viễn, cậu không nhầm đấy chứ?" An Hạ Dao lạnh lùng cười, "Chuyện buồn cười đó chẳng hề buồn cười chút nào?"
"Ôi cha, mình bắt nạt cậu, mình bắt nạt cậu, được chưa nào?" Diệp Trí Viễn nhăn nhở huých An Hạ Dao lúc đó đang quay mặt đi vì tức giận.
"Cút" An Hạ Dao giận dữ quăng ra một từ.
"Em gái nắn răng, lúc đầu là cậu nói, rằng sẽ giúp mình viết thư tình, bây giờ cậu lại không muốn công nhận à?" Diệp Trí Viễn vẫn nhìn An Hạ Dao với ánh mắt rừng rực: "Nuốt lời là sẽ béo đấy, cẩn thận, cậu sẽ chết vì béo đấy!"
An Hạ Dao hít một hơi sâu, cuối cùng cũng nén được cơn giận, lấy một tờ giấy trong ngăn bàn ra, vớ lấy bút, nhìn Diệp Trí Viễn: "Tên?"
"Có chứ!" Để xua đuổi Diệp Trí Viễn đi, An Hạ Dao đáp bừa, vẻ rất chắc chắn.
"Khẳng định như vậy chứ? Nhất định chứ?" Diệp Trí Viễn không yên tâm, hỏi: "Nếu chẳng may người ấy không chấp nhận mà từ chối thì làm thế nào?"
"Sao như thế được?" An Hạ Dao nói với vẻ đầy tự tin: "Với một người như cậu, thì chẳng cần bất cứ lá thư tình nào, chỉ cần ngoắc tay một cái là tất cả những giống cái sẽ lao ngay đến thôi!"
Diệp Trí Viễn chớp đôi mắt đen, ngoắc tay về phía An Hạ Dao.
An Hạ Dao tròn mắt, "Làm gì thế?"
"Kìa, Em gái niềng răng. Không lẽ, cậu không phải là giống cái? Nếu không thì sao lại không lao đến?" Trí Viễn nói câu này với vẻ rất nghiêm trang.
Bị đùa như vậy, khuôn mặt xinh xắn của Hạ Dao đỏ bừng, giận dữ nói: "Diệp Trí Viễn, Rỗi hơi quá nhỉ!"
Diệp Trí Viễn vớ lấy chiếc bút, viết lên chỗ An Hạ Dao để trống đầu thư ba từ: Gửi Em gái niềng răng, rồi ký tên Ngốc điểm 0 rất bay bướm ở cuối thư, sau đó huých An Hạ Dao, và đặt lá thư lên trước mặt cô.
"Em gái niềng răng, thư tình cho em đây!" Diệp Trí Viễn nhăn nhở nói với An Hạ Dao: "Tôi muốn hỏi thế gian, tình yêu là gì mà lại khiến người ta suốt đời gắn bó bên nhau. Cô bé, tôi đã yêu em, hãy chấp nhận làm bạn gái tôi nhé!"
Khuôn mặt trắng trẻo của An Hạ Dao trong phút chốc đỏ bừng như tôm luộc, tức giận vo tròn