Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.

i ném những hòn đá xuống khiến nó gợn sóng lăn tăn, thì mới có thể khuấy động được cảm giác chậm chạp của cô đối với tình cảm.
Có thể, không chỉ có Diệp Trí Viễn mới là người có khả năng tạo ra những xao động trong lòng An Hạ Dao, nhưng đến lúc này, người mà cô gặp đầu tiên là anh, và người mà cô dành cho những tình cảm chân thành nhất cũng là anh, vì thế, người mà cô không thể có cách gì từ chối kiên quyết nhất cũng là anh.
Mỗi một lần An Hạ Dao rời xa, cũng đều mang theo cảm giác nặng nề mà cô không sao vượt qua được, đó là cuộc đọ sức về trí tuệ với Diệp Trí Viễn, và cũng là một sự mâu thuẫn mà không thể dùng bất cứ lời lẽ nào hình dung ra được.
Mặc dù miệng rất không muốn thừa nhận, nhưng An Hạ Dao không thể không đối diện với lòng mình một cách thành thật, cô có tình cảm và có cảm giác đối với Diệp Trí Viễn! Vì thế, trong sự kiện thoạt nhìn thì như vở kịch, tưởng như cô bị ép phải kết hôn với Diệp Trí Viễn, thực ra, An Hạ Dao biết rõ, cô hoàn toàn không bị ép buộc.
Ở một số mặt nào đó nhân tài không thể bằng thiên tài, nhưng về mặt tình cảm, An Hạ Dao là phụ nữ, mà phụ nữ thì thường nhạy cảm hơn đàn ông, chưa nói đến việc cô còn là một người viết văn, nên càng nhạy cảm hơn những phụ nữ bình thường! Sở dĩ cô bằng lòng để Diệp Trí Viễn xỏ mũi dắt đi, hoàn toàn không phải vì cô ngốc, mà là vì cô yêu anh, yêu tới mức không thể nào cứu vãn được!
Tình yêu thời niên thiếu của cô đã bị Diệp Trí Viễn làm tổn thương sâu sắc, nên bây giờ cô đã học được cách che đậy, không còn dễ dàng biểu lộ ra, thậm chí còn cố tình giả như không yêu, vì cô không thể chịu đựng tổn thương được nữa.
Tình yêu đối với thiếu nữ, theo thời gian sẽ ngày càng trở thành thứ xa xỉ phẩm, vì khi người ta đã lớn hơn, sẽ không như hồi còn trẻ, cứ lao đầu vào, dù có chảy máu cũng không sao. Khi người ta đã lớn, nhất là với những cô gái đã lớn lên sau những lần bị tổn thương, thì cho dù đối diện với tình yêu, họ cũng sẽ không do dự mà che giấu tình cảm của mình, hơn nữa, càng yêu sâu sắc thì lại càng thận trọng tạo ra một cái vỏ chắc chắn nhất để bảo vệ mình.
Diệp Trí Viễn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen rất đẹp nhìn An Hạ Dao với ánh nhìn chan chứa, khẽ gọi với câu đầy tình cảm: “Em gái nạm răng!”
“Được rồi, tôi nghe thấy rồi, anh không sao đấy chứ?” An Hạ Dao đỡ anh, cắt ngang với giọng nói có vẻ thiếu kiên nhẫn, dường như cô sợ rằng cái quyết định mà khó khăn lắm cô mới đưa ra được sẽ bị cách xưng hô mềm mại ấy làm cho lung lay. Cô cũng cảm thấy rất rõ, lý trí của cô đã không thể chế ngự nổi tình cảm, cánh cửa lòng của cô, cánh cửa lòng bị đóng kín lại từ sau năm 17 tuổi sẽ lại bị Diệp Trí Viễn dần dần mở ra một lần nữa.
Chính vì đóng kín cánh cửa lòng, nên cô ra sức bảo vệ mình trước bất cứ ai, còn một khi cánh cửa ấy bị mở ra thì bên trong vẫn là một trái tim thuần khiết và yếu mềm.
“Em gái nạm răng, em vẫn còn quan tâm đến anh, đúng không?” Diệp Trí Viễn ngẩng đầu, nhìn An Hạ Dao bằng đôi mắt đầy tình cảm.
An Hạ Dao lúng túng rời mắt đi, nhưng tay thì lại không dám buông Diệp Trí Viễn lúc đó vẫn bước đi loạng choạng và đỡ anh một cách thận trọng, miệng thì càu nhàu với vẻ bất mãn: “Nếu không uống được thì uống ít thôi, lát nữa về đến nhà mà anh còn nôn nữa là tôi quăng anh ra đường đấy!”
Diệp Trí Viễn chợt dừng chân, nghiêng người, đưa tay ra, xoay người An Hạ Dao lại, khiến cô phải đối mặt với mình, không cho cô lẩn tránh ánh mắt của anh rồi nói: “Em gái nạm răng, anh rất muốn quay trở về cái hồi học lớp mười, rất muốn quay lại với quá khứ.”
“Không thể nào quay trở lại những ngày xưa ấy nữa, những ngày tháng khờ dại ấy đều đã qua rồi.” An Hạ Dao trả lời.
Diệp Trí Viễn đưa tay ra, nâng cằm An Hạ Dao lên, khẽ nói: “Vậy còn bây giờ? Liệu có thể cho anh một cơ hội để bắt đầu những tháng ngày hạnh phúc thuộc về chúng ta không?”
An Hạ Dao thấy trong lòng rất bối rối, gạt tay Diệp Trí Viễn ra, mắt nhìn xuống. “Tôi không muốn cho anh cơ hội nữa.” Cô sẽ không cho Diệp Trí Viễn bất cứ cơ hội nào để làm tổn thương mình nữa, vì vậy cô ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, bổ sung một câu để tự ru ngủ mình: “Diệp Trí Viễn, giữa chúng ta thực sự là không thể được nữa rồi.”
“An Hạ Dao, rõ ràng trong lòng em vẫn còn có anh, việc gì mà cứ nhất định nói ra những điều ngược lại với lòng mình như thế?” Vẻ mặt của Diệp Trí Viễn có vẻ hơi buồn: “Miệng em thì cứ nói là giữa chúng ta không thể được nữa, nhưng em đã đi đăng ký kết hôn với anh.”
“Đó chỉ là một cuộc trao đổi!” An Hạ Dao cuống lên, nói, tự dối lòng mình, giữa cô và Diệp Trí Viễn không còn có những tơ vương tình cảm nữa, chỉ là một cuộc trao đổi hôn nhân trên danh nghĩa mà thôi.
“An Hạ Dao, có đúng là một cuộc trao đổi thật không?” Diệp Trí Viễn nói, tay đưa ra vuốt ve lên má An Hạ Dao.
An Hạ Dao nghiêng mặt, tránh theo bản năng, cô thực sự không thể có bất cứ sự tiếp xúc da thịt thân mật nào với Diệp Trí Viễn, nếu không thì cô không thể nào tiếp tục giả vờ rằng cô không còn yêu Diệp Trí Viễn được nữa.
Diệp Trí Viễn nhìn bàn tay hẫng lại giữa chừng, tron