Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1236 lượt.
không? Tuy cô và Diệp Trí Viễn đã kết hôn, hơn nữa giữa hai người cũng có những hòa hợp nhất định ở một số mặt… Nhưng, có quá nhiều thứ chưa thể biết khiến cô do dự, khiến cô cứ quẩn quanh mà không dám tiến tới…
Suốt bữa ăn, An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn không ai nói với ai, cả hai đều cắm cúi ăn, vì thế mà họ đã ăn hết chỗ thức ăn đã gọi. Khi họ thanh toán tiền, chủ cửa hàng - chủ nhiệm lớp tổng kết “thành tích” đã cười hì hì và chỉ dẫn: “Chúng ta phải tới phòng hiệu trưởng nộp học phí!”
An Hạ Dao lập tức hiểu ra rằng, ở nhà hàng này gọi thanh toán là nộp học phí. Thấy tò mò, cô và Diệp Trí Viễn mang bảng “thành tích” đến phòng “hiệu trưởng”.
Tính học phần (tính tiền), nộp học phí (trả tiền), “hiệu trưởng” cười khà khà, tặng cho Diệp Trí Viễn và An Hạ Dao một tấm giấy khen nhỏ: “Hai bạn đã ăn hết sạch, vì thế, cái này dành cho các bạn!”
Còn có cả chuyện này nữa cơ đấy!
Diệp Trí Viễn cũng thấy hứng thú, đón tấm giấy khen, nhìn chiếc bút ký bên cạnh, hỏi với vẻ lịch sự: “Hiệu trưởng, cái này có thể dùng được không?”
“Hiệu trưởng” cười gật đầu: “Có thể dùng được, các bạn có thể viết tên lên giấy khen đó, mang về làm kỷ niệm và cũng có thể dán lại trường làm kỷ niệm!”
Diệp Trí Viễn vung tay, ký lên chỗ để trống ở mục tên họ mấy chữ “Ngốc điểm không, Em gái nạm răng”, sau đó cười và trao tấm giấy khen đó lại cho “hiệu trưởng”: “Hãy dán lên tường của các anh đi!”
An Hạ Dao nhìn “hiệu trưởng” cầm tờ giấy khen có ký tên Ngốc điểm không và Em gái nạm răng dán lên tờ giấy trên tường đã có vô số những tờ giấy như thế trong khu vực của trường học, trong lòng không khỏi thấy xốn xang.
Sau đó, hai người đi dạo một vòng quanh làng Tằng Thố An nhằng nhịt như mê cung, rồi cuối cùng vào ngồi trong một quán rượu cũng theo chủ đề tương tự.
“An Hạ Dao, em có biết đặc điểm của quán rượu này là gì không?”
“Là gì?” An Hạ Dao đưa mắt nhìn bố cục, trang trí của quán rượu với vẻ chăm chú, sau đó trả lời với vẻ thăm dò: “Có phải là vì quán rượu này vừa có thể uống rượu lại vừa có thể ăn kem không?”
Diệp Trí Viễn không nén được cười ha hả: “An Hạ Dao, sao em lại có thể thú vị đến thế nhỉ? Làm anh không thể không thích em cho được!” Nói xong, đưa mắt nhìn thì thấy ánh mắt của cô đã bớt vẻ thiếu tự nhiên, anh bèn ra sức giảng giải về đặc điểm của quán rượu này: “Quán rượu này có tên là Gặp nhau ngày nắng, ngày mưa không mở cửa, buổi sáng không mở cửa, bán kem ốc quế, rượu ngải đắng, có đàn Ukelele và cả cà phê nữa, hiểu chưa?”
“Mưa thì không mở cửa?” An Hạ Dao chau mày có vẻ không hiểu, buổi sáng không mở cửa thì có thể hiểu được, vì các nhân viên của quán thường ngủ dậy muộn, nhưng còn ngày mưa sao lại không mở cửa, vì thế cô hỏi một câu tỏ vẻ thông minh: “Vậy, nếu gặp lúc hạn hán thì chẳng phải ngày nào cũng phải mở cửa sao? Như vậy, nhân viên của quán có mà mệt chết à?”
Diệp Trí Viễn ngây người ra, rồi lập tức gật đầu đồng ý: “An Hạ Dao, có những lúc em cũng không phải là ngốc đến mức hết thuốc chữa nhỉ!” Thấy An Hạ Dao trừng mắt lườm, bèn nói: “Thôi, đùa chút mà, sao em lại tưởng thật nhỉ? Nào, để anh mua kem cho em ăn nhé!”
“Định lấy lòng tôi bằng một que kem à?”
“Xin thua rồi đấy, em tưởng rằng kem ở đây là loại có thể dùng tiền mà mua được à?” Diệp Trí Viễn bĩu môi: “Trước khi đi em không chuẩn bị, nhưng đã đến đây rồi thì em cũng nên xem hướng dẫn du lịch, nếu không thì cái Apple của em dùng để làm gì?”
“Tôi…” An Hạ Dao bị Diệp Trí Viễn nói cho không biết phải nói gì, lập tức lấy di động ra tra cứu, khi cô tra thấy quán Ba năm hai lớp được rất nhiều người giới thiệu, vội xúc động kéo Diệp Trí Viễn, hỏi: “Đây có phải là chỗ mà chúng ta vừa mới ăn cơm không?”
Diệp Trí Viễn gật đầu: “Để anh đi mua kem cho em.”
Đây là việc mà Hạ Dao khao khát mãnh liệt được làm nhất, song vì tự ti nên cô đã không dám. Nhưng đêm nay, cuối cùng, mượn men rượu, cô đã dũng cảm một lần. Cảm giác mềm mại, dịu dàng trong phút chốc khiến toàn thân Trí Viễn run lên, tim đập dồn dập, bởi vì, đây là lần đầu tiên An Hạ Dao chủ động gần gũi anh, tuy đó chỉ là một nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn chạm nước, nhưng lập tức khiến anh xúc động tới mức không sao kìm được. Bởi vì, sự chủ động của cô có nghĩa là cô không từ chối việc anh đến gần nữa, thậm chí là chấp nhận sự theo đuổi của anh, lạc quan hơn thì đó là An Hạ Dao đang dần dần đáp lại anh.
Trí Viễn trở tay ôm chặt Hạ Dao vào lòng, rồi cọ khẽ lên đầu cô với vẻ yêu thương, dịu dàng cắn lên đôi tai rất nhạy cảm của cô, hỏi với giọng đầy ma lực: “Hạ Dao, có phải là em đã chấp nhận anh rồi không?”
Trái tim An Hạ Dao run lên, định dũng cảm để cho sự việc cứ diễn ra theo lẽ tự nhiên, nhưng sau một cái ợ, cô vội chạy ngay vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo vào bồn rửa…
Diệp Trí Viễn cũng bật dậy theo cô, khẽ vỗ lưng cho cô, rồi hỏi với vẻ quan tâm: “Em không sao chứ?” Xem ra, hôm nay cô đã uống hơi nhiều, hành động vừa rồi hoàn toàn là ngoài ý muốn, Diệp Trí Viễn hơi buồn khi nghĩ như vậ