Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mờ Ám

Mờ Ám

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.

g mọi uất ức xuống bụng, nhưng phiền muộn lại càng tăng lên bởi vị cay của rượu.
“Em uống với anh.” Vu Tiệp chưa từng nghĩ rằng, mình lại có thể nói ra những lời như thế. Nhưng hành động cơ thể lại nói rõ rằng, trong lòng cô khao khát chia sẻ nỗi đau của anh biết bao, cho dù chỉ một chút, cô cũng cam lòng.
Tấn Tuyên cầm ly rượu áp vào má mình, nheo mắt nhìn tay cô rót rượu xuyên qua lớp thủy tinh trong suốt, khóe môi nhướn lên một nụ cười khó hiểu.
Vu Tiệp cố đè nén mọi do dự trong lòng, nâng ly lên ra hiệu vói anh rồi sau đó hớp một ngụm nhỏ, rượu này rất nhẹ, chắc không sao đâu.
Tấn Tuyên cười khổ, rồi uống cạn nhanh chóng.
Tốt thật, vì chí ít còn có em! Tấn Tuyên hé mắt nhìn Tiểu Tiệp nâng chung rượu lên, rót thêm cho anh nửa ly, rồi rút khăn giấy ra lau bàn, vì anh đặt ly xuống quá mạnh nên rượu đã văng ra ngoài khá nhiều.
Ngồi trong phòng bao suốt ngày, điện thoại cứ réo không ngừng, nhưng anh không tâm trạng nào để ý, trong đầu trong tai cứ văng vẳng tiếng trách mắng của Lâm Chấn Đông, không tài nào nghĩ ra đã xảy ra sai sót ở đâu? Không thể nào cam tâm được, nếu về khả năng thì anh nhận; nhưng có phải anh không nỗ lực hết mình đâu, tại sao anh lại gặp phải chuyện này, và cứ phủ nhận mọi cố gắng của anh như thế? Không phục! Không phục! Anh không phục chút nào cả!
Tấn Tuyên đột ngột kéo ghì cô lại, áp mạnh đôi môi anh lên môi cô!
Chưa kịp phản ứng thì Vu Tiệp đã quay cuồng đổ ập lên người anh, đôi môi bỗng bị xâm chiếm lan tỏa mùi rượu thơm nồng, đầu lưỡi anh cuốn lấy môi cô một cách vô tình, công thành lược địa, chiếm lấy không sót một centimet nào. Mùi rượu mạnh đột ngột xộc vào miệng cô, đi thẳng lên mũi, chạy xuống lồng ngực khiến cô muốn ngạt thở, tròng mắt cũng bị hun nóng đến cay xè.
Đừng, đừng! Vu Tiệp tay còn cầm khăn giấy hoảng loạn vung lên, muốn thoát khỏi anh, nhưng né tránh cơn sợ hãi đột ngột ập đến. Vu Tiệp hoảng loạn đã mất hết ý thức, chỉ còn nước đánh mạnh lên mắt, lên mặt anh, cuối cùng Tấn Tuyên đau quá phải buông cô ra.
Vu Tiệp đã lấy lại tự do, tức giận mắng: “Anh biến thái!” Cô tức tối ném mạnh khăn giấy vào mặt anh, rồi lại nhấc hộp khăn giấy trên bàn lên ném vào mặt anh, nghe anh kêu đau “ái da” một tiếng, vẫn chưa nguôi giận, cô tiếp tục ném tất cả những thứ có trên bàn trừ những đồ vật làm bằng thủy tinh có thể gây thương tích ra, còn lại bật lửa, thẻ phòng, gạt tàn thuốc bằng nhựa… cô đều cho ra đi hết.
Tấn Tuyên bị ném đến không trốn vào đâu được, chỉ còn nước huơ tay lên đỡ, rồi chồm đến đè Vu Tiệp xuống salon, giữ chặt hai tay cô lên quá đỉnh đầu!
Vu Tiệp giận dữ vùng vẫy, quá đáng, cô… cô rõ ràng là đến an ủi anh, mà anh thì vô lại đến thế! Hận quá!!!
“Anh chỉ muốn hôn em!!!” Tiếng nói khẽ khàng toát ra mùi rượu nhàn nhạt, xộc vào mặt cô khiến cô choáng váng.
Mùi rượu toát ra từ làn da của anh như rải một lớp pha lê đỏ nhạt trên gương mặt, cánh mũi phập phồng theo hơi thở nặng nề, đôi môi quyến rũ lúc này càng đỏ hơn vì rượu, cô ngước mắt lên nhìn vào mắt anh, đôi đồng tử đen nhánh ấy đang toát ra vẻ buồn khổ, như bầu trời vừa qua cơn mưa bị phủ lên một lớp mây u ám, ánh mắt ủ rũ phiền muộn đi thẳng vào trái tim cô, bỗng cảm thấy nhói đau mà không cách nào kiềm chế nổi.
Gương mặt anh từ từ cúi xuống, mỗi lúc một gần, Vu Tiệp căng thẳng đến quên cả thở, cảm thấy rất khó xử, sợ đến mức toàn thân căng cứng, hai mắt nhắm nghiền lại, bàn tay cũng bất giác co chặt.
Thế nhưng, không chiếm đoạt, không cưỡng ép, mà rất nhẹ nhàng, dịu dàng, đôi môi anh áp xuống dịu dàng đến bất ngờ. Cứ khe khẽ chạm đến, đôi môi nóng bỏng in xuống môi cô, như thể đang in dấu vết xuống trái tim cô chứ không phải chỉ là đôi môi, sự yêu thương mãnh liệt liên tiếp tràn vào trái tim cô, khiến nó trở nên mềm dịu đến độ muốn tan chảy.
Hơi thở vốn kìm nén nãy giờ cuối cùng đã thoát ra, miệng cô cũng há theo để hớp không khí, ép sát vào môi anh và biến thành một động tác vô cùng mờ ám.
Chiếc lưỡi linh hoạt như con rắn nhỏ của anh như được mời mọc, rất tự giác trườn chầm chậm vào miệng cô. Không giống vẻ mãnh liệt và xâm chiếm ban nãy, nó rất kiên nhẫn, khẽ khàng chạm đến mọi nơi thuộc về nó, cô bị động đến nỗi không nhúc nhích gì được, sự tiếp xúc rõ ràng ấy, mùi rượu nồng nồng luôn di chuyển bên trong, hơi cay, hơi ngọt, hơi tê, một cảm giác rất quái lạ đang dâng lên, đầu óc bắt đầu váng vất, có phải do tác dụng của cồn? Cô say rồi sao? Tại sao cô lại cảm thấy chút gì đó rất ngọt ngào, đến nỗi trái tim cũng bắt đầu lay động.
Nỗi niềm phức tạp khiến cô thấy rất rối loạn, kích thích mạnh vào mắt của cô, cô đành nhắm chặt mắt, chỉ sợ hễ bất cẩn thì khóe mắt sẽ để lộ ra bí mật sâu kín nhất trong trái tim mình.
Dài như thể chạy hết ba vòng trái đất, khi trái tim cô sắp bị sự dịu dàng lấp đầy thì anh bỗng nhẹ nhàng rời khỏi.
“Anh chỉ… em.” Anh ậm ừ thốt ra bốn chữ, như là “cần”, hoặc có thể là “có”, đang rối bời nên cô không nghe rõ, run rẩy cảm nhận thấy cơ thể anh đang đè nặng lên bả vai mình.

Không nhúc nhích! Anh… anh… anh lại ngủ thiếp