Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1996 lượt.
ám. Vu Tiệp căng thẳng, gần đây chú Tấn chỉ quan tâm đến chuyện đó nên ông mới giận dữ như thế.
“Đi Singapore hay không là chọn lựa của con, không liên quan đến Tiểu Tiệp”. Tấn Tuyên cảm nhận rõ Vu Tiệp đang run rẩy, liếc nhìn cô rất nhanh, sắc mặt cô đã tái nhợt, anh xiết tay cô thật mạnh, hãy tin anh, đừng sợ.
“Tiểu Tiệp, con có biết chuyện Tấn Tuyên phải đi Singapore hay không?” Ông Tấn chuyển sang Vu Tiệp nãy giờ vẫn im lặng.
Vu Tiệp ngẩn người, chậm rãi gật đầu.
“Con nghĩ xem nó có nên đi không?” Ông Tấn ném 1 quả bom khiến cô không trốn đi đâu được. Cô phải trả lời thế nào đi?
“Bố!” Tấn Tuyên cuống lên, lo lắng nhìn gương mặt trắng bệch của Vu Tiệp đang tỏ ra do dự lẫn khó xử.
“Đương nhiên là Tiểu Tiệp không mong Tấn Tuyên đi rồi” Vu Lâm đổ thêm dầu vào lửa. [hờ mềnh mà có bà chị như thía này chắc bả ko yên thân nổi đâu >”<'>
Tấn Tuyên trừng mắt nhìn khiến cô nàng không dám nói thêm, chỉ lẩm bẩm gì đó.
“Tiểu Tiệp, con thành thật trả lời chú đi”. Ông Tấn không buông tha, ép cô phải trả lời cho bằng được.
“Con…” Vu Tiệp ngập ngừng nhìn Tấn Tuyên, thấy ánh mắt kiên định của anh thì mới bình tĩnh hơn, cô nhìn ông Tấn, đáp: “Con tôn trọng quyết định của anh ấy”. Nói xong, cô mới cảm thấy đầu óc thoải mái hơn.
Mặt ông Tấn tái xanh, nhìn cô chằm chằm rồi quay sang nhìn Tấn Tuyên, sau đó mới nhìn ông Vu: “Bá Tĩnh, anh nói thử xem”.
Sắc mặt ông Vu nặng nề, nhìn 2 đứa trẻ non nớt trước mặt với vẻ không sao hiểu nổi: “Vu Tiệp, con đừng gây chuyện nữa, Tấn Tuyên đi Singapore là tốt cho tương lai nó, con không khuyên thì thôi, lại còn hùa vào nữa”.
Vu Tiệp thấy tim lạnh buốt, thì ra cha mẹ 2 bên đã bàn bạc trước, chuyện đi Singapore của Tấn Tuyên trở thành mục tiêu công kích của họ, họ ra sức khuyên nhủ Tấn Tuyên đồng ý đi, như thế vừa thoả mãn được kỳ vọng của chú Tấn, vừa khiến ông Vu yên tâm rằng anh sẽ không có cơ hội bám theo Vu Tiệp nữa. Quả nhiên là vẹn cả đôi đường.
“Chú Vu, chú đừng trách Tiểu Tiệp, chuyện con đi Singapore hay không không liên quan đến cô ấy, do con tự quyết định. Con không muốn xa nhà, đi xa như thế, con không quen”. Tấn Tuyên thấy ông Vu trách móc Vu Tiệp thì cuống lên, biện bạch giúp cô.
“Đồ điên, đàn ông con trai phải chí tại bốn phương, chẳng lẽ vì nữ nhi mà đớn hèn thế à?” ông Tấn nghe thế thì tức tối gầm lên. Thì ra đây là nguyên nhân con trai ông không chịu nghe lời, thật không ngờ, Tấn Tuyên lại vì con gái út của nhà họ Vu mà bỏ cuộc.
“Bố, chẳng lẽ ở trong nước con không thể tiến thân sao?” Tấn Tuyên bực bội, thẳng thắn đối đầu với bố mình.
“Tấn Tuyên!” Vu Tiệp và dì Châu cùng lúc lên tiếng ngăn cản với vẻ lo ngại, bây giờ không khí gia đình đã căng thẳng lắm rồi, nếu cãi nhau nữa thì không cần nghĩ cũng biết hậu quả sẽ ra sao.
“Trong nước à?” Ông Tấn hừ khẽ: “Mày tưởng cơ hội là do tự mày chọn à? Lần trước tuyển dụng trong nước cũng bị rớt thê thảm đấy thôi? Mày nghĩ vẫn còn cơ hội hả?”
Tấn Tuyên nghe thấy thế thì sắc mặt lập tức sa sầm, sao bố lại biết chuyện đó? Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn sang Vu Lâm, do cô nói sao? Vu Lâm bị anh trừng mắt thì lúng túng cúi đầu xuống. Tấn Tuyên biết mình đã đoán đúng thì càng giận dữ hơn!
“Dù sao con cũng sẽ không đi Singapore!” Tấn Tuyên tức giận ôm Vu Tiệp đứng dậy, trừng trừng nhìn mọi người, trịnh trọng tuyên bố: “Bất kể mọi người có vui hay không, hôm nay con và Tiểu Tiệp chính thức tuyên bố với cả nhà, chúng con đã yêu nhau!”.
Ầm! Sức phá huỷ còn mạnh hơn thuốc nổ TNT gấp triệu lần, từng gương mặt có biểu hiện hết sức phong phú, ngạc nhiên, kinh hãi, nghi ngờ, phẫn nộ và cả ghen tỵ đều đổ dồn về phía 2 người, nhưng tất cả đã không còn quan trọng nữa.
Vu Tiệp chậm rãi quay sang nhìn Tấn Tuyên, thấy rõ vẻ mặt kiên định của anh, cô nắm chặt lấy tay anh, tâm trạng u ám bấy lâu nay dần tươi sáng trở lại!
Nụ hôn kiểu Pháp
Dứt lời, bất chấp phản ứng của mọi người, Tấn Tuyên kéo Vu Tiệp vào phòng mình, anh khóa cửa lại, mặc kệ mọi người la hét bên ngoài. Tấn Tuyên cười khổ sở, mọi tích tụ mọi oán trách và phẫn nộ, cuối cùng đã nổ tung sau lời tuyên bố của anh.
"Sợ không?" Tấn Tuyên nắm tay Vu Tiệp, kéo cô lại gần, Vu Tiệp không nói gì, chỉ có đôi mắt to đẹp là sáng rỡ, anh nhìn thấy niềm vui lấp lánh trong đôi mắt ấy.
"Không sợ!", Vu Tiệp ngước lên, mỉm cười trả lời. Cô chưa bao giờ sùng bái anh như bây giờ, anh ngỗ ngược, nhưng quá tuyệt vời!
Nước mắt người thân
Vu Tiệp đến chỗ dì Châu hẹn, thấy bà đang ngồi đối diện cửa ra vào, cô vui vẻ tiến đến. Nhất định dì Châu sẽ giúp họ nghĩ cách giải quyết.
“Dì Châu!” Vu Tiệp gọi một tiếng thân thiết.
Dì Châu ngẩng lên thấy cô thì gương mặt vốn u buồn lập tức nở 1 nụ cười hoà nhã. Bà kéo tay Vu Tiệp ngồi xuống đối diện rồi gọi 2 ly nước.
“Tiểu Tiệp, mấy hôm nay vất vả lắm phải không? Nhìn con gầy quá” dì Chậu xót xa vuốt ve gương mặt Vu Tiệp vốn đã thon nhỏ, nay vì quầng thâm dưới mắt càng t