Tác giả: Liêu Uyển Hồng
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341447
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1447 lượt.
g với gia đình, Tim còn tìm được một công việc tạm thời cho Tuyết Nhung như đệm đàn cho các buổi văn nghệ của nhiều tổ chức khác nhau, thế chỗ biểu diễn bị thiếu v.v… Kỳ nghỉ lễ trôi qua thật nhanh. Thấm thoắt, ngày đi học lại cũng sắp đến gần, dĩ nhiên Lancer cũng sẽ mau chóng quay lại trường. Lúc này, tâm trạng của Tuyết Nhung càng thêm trăn trở, mông lung.
Ba chữ và một cây đàn
Mọi thứ đều vượt qua sự tính toán của Tuyết Nhung, việc trước tiên Lancer làm khi trở lại trường không phải là liên lạc với cô, không điện thoại, không mail, càng không có bất kỳ bức thư nào. Buổi tối ngày đi học đầu tiên, mọi sinh viên đều quay trở lại. Họ gọi điện cho nhau, nhắn tin cho nhau hoặc đến tán gẫu với nhau. Song trong số những sinh viên đó vẫn không thấy bóng dáng của Lancer. Anh ấy quay lại chưa? Bây giờ anh ấy đang ở đâu? Tất cả các bạn bè đều không ai biết. Ngày mai đã phải lên lớp rồi, không biết Lancer đã chạy đến xó xỉnh nào vậy? Bị lỡ máy bay chăng? Hay có chuyện gì đó đã xảy ra? Tại sao anh ấy không đến chào hỏi cô một tiếng?
Ngày hôm sau, Tuyết Nhung vô cùng bận rộn. Buổi sáng cô phải lên lớp, rồi lại phải tập luyện buổi đầu tiên với dàn nhạc bộ tứ đàn dây mà cô vừa tham gia. Sau một ngày vất vả, Tuyết Nhung mệt mỏi bắt xe buýt về kí túc. Nhưng khi chuẩn bị mở cửa phòng ra, cô bỗng nhiên giật mình kinh ngạc vì những thứ ở trên cửa. Đó là ba con vật gấp giấy vô cùng xinh xắn, được dính lên cửa bằng băng dính trong suốt: Một cô mèo nhỏ màu cam, một chú ếch xanh, và chú hồ ly màu đỏ. Nhưng điều khiến Tuyết Nhung ngạc nhiên không thốt lên lời là ba chữ Trung Quốc nguệch ngoạc viết trên người chúng: “我爱你!” (Anh yêu em). Mặc dù không có chữ ký nhưng chẳng cần suy nghĩ Tuyết Nhung cũng đoán ra đó là của Lancer! Chỉ có Lancer mới làm ra những chuyện như thế này!
Bỗng nhiên có ai đó bịt mắt Tuyết Nhung từ phía sau: “Ê! Buông tôi ra! Mau buông tôi ra! Tên đại ngốc kia!” Tuyết Nhung thét lên.
“Lí Hảo!” Lancer buông tay, toét miệng cười nói.
Thực ra Tuyết Nhung chưa bao giờ nghĩ về việc đi hay không đi một cách kĩ lưỡng, cô đang chờ Ngô Vũ trở lại. Mặc dù trong lúc đầu óc đang mụ mẫm này có khi Lancer muốn đưa cô lên cung trăng cô cũng đồng ý, nhưng Tuyết Nhung vẫn bắt mình phải thừa nhận một thực tế rằng: Làm công chúa trong mơ thì vẫn chỉ là mơ thôi. Đi cùng Lancer chẳng phải đồng nghĩa với việc chính thức tuyên bố hai người đã làm lành với nhau đó sao? Những việc xảy ra tiếp theo, Tuyết Nhung thực chẳng dám nghĩ đến. Họ sẽ thành một đôi tình nhân cũng sánh bước bên nhau, sẽ có những nụ hôn ngọt ngào, thậm chí sẽ ngủ cùng với nhau? Nghĩ đến đó, mặt Tuyết Nhung bỗng đỏ bừng bừng. Cô không dám nghĩ tiếp nữa. Làm vậy chẳng khác nào bỏ nhà trốn theo trai, liệu Ngô Vũ có chấp nhận không?
Ngô Vũ cuối cùng cũng quay lại. Trước khi trở lại, anh đã viết mail thông báo cho Tuyết Nhung. Cô nói nhất định sẽ ra sân bay đón anh. Vì sao lại dùng hai chữ “nhất định”, bản thân cô cũng không thể hiểu. Đây là một loại tình cảm phức tạp, không thể giải thích rõ ràng. Một mặt vì Ngô Vũ đã đi thăm mẹ, thay Tuyết Nhung tặng hoa bà; mặt khác có thể là do cô thấy áy náy vì vô tình thích Lancer trong khi được Ngô Vũ chăm sóc tận tình. Bất luận là Lancer hay Ngô Vũ, Tuyết Nhung đều cảm thấy vô cùng may mắn khi có hai chàng trai trái ngược về tính cách ở bên: Lancer mang đến cho cô niềm vui, sự nhiệt thành; còn Ngô Vũ lại đem đến cho cô sự ấm áp và vững lòng.
Sau nửa giờ chậm trễ, cuối cùng máy bay cũng hạ cánh. Từ rất xa, Tuyết Nhung đã nhìn thấy Ngô Vũ. Có một điểm không giống với những lần đón Ngô Vũ ở sân bay trước đó, lần này anh ấy mặc một bộ cánh được cắt may rất đẹp, đầu tóc cũng được chải gọn gàng. Vì vậy giữa đám đông tấp nập, Ngô Vũ thật sự nổi bật với vẻ trang nhã và chững chạc. Tuyết Nhung nghĩ nếu đây là sân bay New York, chắc người ta đã nghĩ anh ấy là anh tài phố Wall.
Về diện mạo của Ngô Vũ, Tuyết Nhung không có gì để chê trách. Mặc dù không có dáng vẻ cao lớn của người da trắng nhưng anh ấy vẫn có một thân mình khỏe khoắn và quyến rũ do thường xuyên tập thể thao và tham gia các hoạt động ngoài trời. Nhìn thoáng qua, anh rất giống một nam thần tượng trong phim Hàn Quốc, có thể nói là cực kỳ nổi bật so với đàn ông châu Á. Ở Trung Quốc, những chàng trai vừa có đầu óc, vừa có ngoại hình, tiền đồ lại xán lạn như Ngô Vũ không biết có bao nhiêu cô gái si mê chạy theo. Vậy mà anh ấy lại chọn đến Mĩ, chọn đi trên con đường đầy rẫy khó khăn, để rồi bị người ta coi thường và đem ra so sánh với những chàng trai da trắng như Lancer. Nghĩ đến đây, Tuyết Nhung thực sự không đành lòng.
Nhìn thấy Tuyết Nhung, hai mắt Ngô Vũ bỗng sáng lên: “Nhung Nhi, em đến thật đó à!” Anh không giấu nổi sự phấn khích của mình, những mệt mỏi sau một chuyến đi dài cũng đột nhiên tan biến. “Xem này, sao em lại không đi giày thế, không lạnh sao?”.
“Hôm nay trời không lạnh, không có tuyết rơi mà!” Tuyết Nhung ngoan ngoãn trả lời. Lúc ấy cô bỗng cảm thấy Ngô Vũ