Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Tác giả: Liêu Uyển Hồng

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.

ng bao giờ biết trân trọng những gì cậu có được!” Susan ra hiệu cho Tuyết Nhung không ngắt lời mình: “Cả đời một người con gái chỉ cần nhận được 1/100 sự hy sinh của những người con trai như Lancer là đủ rồi! Những gì anh ấy làm cho cậu trong ngày Lễ Tình nhân có mấy ai nhận được! Là một người thông minh, lẽ ra cậu phải sớm nhận ra thế là quá đủ. Nhưng cậu vẫn không bao giờ thấy đủ! Cậu không xứng là ngời con gái được Lancer yêu thương, cậu hãy rút lui đi!” Dứt lời, Susan bưng khay cơm của mình lên, hất mái tóc dài ra đằng sau, rồi quay đầu bỏ đi.
Toàn thân Tuyết Nhung run lên giận dữ. Nếu là ở Trung Quốc, cô có thể cho cô ta một cái bạt tai, nhưng đây là Mĩ, cô tuyệt đối không thể dùng cách của con gái Trung Quốc để giải quyết vấn đề. Cô thấy những lời của Susan toàn là vô nghĩa. Không hiểu vì sao cô lại kết bạn với tình địch mà bản thân hoàn toàn không biết? Cô ta dựa vào đâu mà nói cô là người nghèo nàn tình cảm chứ? Dựa vào cái gì để yêu cầu cô nhường lại cơ hội đi cùng Lancer? Thật là đứa con gái không biết sĩ diện là gì?
Buổi tối khi trở về kí túc, Tuyết Nhung ngồi xuống ngẫm nghĩ chuyện xảy ra ban sáng. Lúc này, đầu óc cô cũng dần dần bình tĩnh trở lại. Cô bắt đầu nghĩ về những lời của Susan. Những lời nói đó dù rất xấu xa nhưng Tuyết Nhung thấy có một câu cô ta nói rất đúng về mình. Cô là đứa con gái không biết thỏa mãn, không biết trân trọng những gì Lancer đã làm cho mình. Trong khoảnh khắc hiểu ra điều đó, trái tim cô bỗng bị kích động: Mày vẫn còn do dự gì? Sao không mau chạy đến nói với Lancer rằng em đồng ý, đồng ý cùng anh đi Las Vegas, cùng anh đi đến chân trời góc biển, cùng anh đến đầu bạc răng long, cả đời không rời xa anh.
Cô kiên quyết nói với bản thân: Đinh Tuyết Nhung à, đời người giống như canh bạc, gặp gỡ Lancer cũng là một canh bạc trong cuộc đời. Đã quyết tâm thì mày nhất định phải tiến về phía trước, để chứng minh rằng mình là người chiến thắng, để cả đời không phải ân hận nuối tiếc!
Buổi tối hôm đó, với tất cả trái tim chân thành của mình, Tuyết Nhung đã viết cho Lancer bức thư điện tử dài nhất trong cuộc đời mình. Bức thư mở đầu như sau:
Lancer thân yêu! Anh đã từng nói với em rằng: Em đã bước vào trái tim anh, nhưng lại không cho anh bước vào trái tim mình. Bây giờ, em muốn trao cho anh chiếc chìa khóa mở cửa trái tim em. Nếu sau khi đọc hết bức thư này mà anh không thay đổi ý định ban đầu, vẫn muốn cùng em đi Las Vegas, thì em sẽ đợi anh ở cửa lên máy bay đúng 10 giờ trưa ngày 23.






Lá thư dài kể về những người đàn ông phản bội phụ nữ
1. Chuyện về bà cụ ngoại tôi
Muốn nói về bà cụ ngoại, thì trước hết phải bắt đầu kể từ ông cụ ngoại. Ông cụ ngoại của tôi họ Tô, gọi là Tô Hiền Lễ, là người huyện Giang An, Tứ Xuyên. Do Tô gia là con cháu đời sau của Tô Tuần con trai Tô Đông Pha đời Tống, nên cũng là dòng dõi thư hương, là một gia tộc lớn của vùng đó. Vào năm chuyển giao cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, ông cụ ngoại của tôi tham dự kỳ thi khoa cử toàn quốc của triều Thanh lúc bấy giờ đã đỗ thám hoa (học vị dưới trạng nguyên và bảng nhãn thời xưa), lập tức nổi danh trong thiên hạ. Đương nhiên, từ xưa đến giờ văn nhân Trung Quốc đều lấy việc “Học để làm quan” làm mục đích chính để dùi mài kinh sử, cho nên ông cụ ngoại tôi cũng thuận theo lý đó làm quan, bước vào con đường hoạn lộ.
Do tuổi trẻ trí lớn tài cao, tiền đồ thênh thang, nên hoàng thân quốc thích lúc đó thật không ngờ đã xem vị quan trẻ tuổi này như con rể của mình, liền nhân lúc ông cụ ngoại tôi vào triều đã gả bà cụ ngoại cho ông làm “chính phòng”. Có lẽ bạn cũng chưa thật hiểu “chính phòng” trong từ điển tiếng Trung Quốc có nghĩa là gì? Chế độ hôn nhân ở thế kỷ trước của Trung Quốc là chế độ “đa thê”, nói một cách thông tục hơn thì đó chính là kiểu hôn nhân năm thê bảy thiếp. “Chính phòng” chính là người phụ nữ đầu tiên được người đàn ông cưới về nhà làm vợ, chỉ có người này mới có thể được gọi là vợ, hiểu theo nghĩa đầy đủ của người phương Tây, còn những người phụ nữ sau này tuy cũng được cưới về làm vợ, nhưng chỉ có thể gọi họ là thiếp, hoặc là vợ bé. Trong số những người phụ nữ ấy, vợ được xem như là người đứng đầu. Trong gia đình, ngoài chồng và mẹ chồng ra, người phụ nữ này sẽ là người có quyền lực cao nhất.
Bà cụ ngoại tôi là con gái của một vị quan đương triều người dân tộc Mãn. Lúc đó, giới quý tộc Trung Quốc thường bị mọi người gọi là “Con cháu Bát Kỳ” (người Bát Kỳ là người dân tộc Mãn của Trung Quốc). Trong lịch sử Trung Quốc, sự thống trị của dân tộc Hán bị một dân tộc du mục gọi là “Mãn tộc” lật đổ, sau khi lật đổ triều Minh tiến vào chiếm cứ Bắc Kinh, tất cả những vị thủ lĩnh Bát Kỳ có công trong việc mang quân đánh trận của dân tộc Mãn, đều được phong quan tiến chức, trở thành tầng lớp quý tộc thượng đẳng, bà cụ ngoại của tôi là một người xuất thân trong một gia đình quý tộc hiển hách như thế. Theo như lời của mẹ tôi nghe bà ngoại tôi và một số vị trưởng bối khác cùng tộc kể lại, thì bà cụ ngoại là một gia