Tác giả: Liêu Uyển Hồng
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.
u trong tay anh đặt xuống, vỗ vỗ vai anh, “Thực ra, không phải người đàn ông Mĩ nào cũng đều có “sức hấp dẫn lạ kỳ” giống như anh nói, cũng không phải tất cả đàn ông Trung Quốc đều không có “sự quyến rũ” đó. Cha tôi, rất nhiều những người bạn tốt của tôi, và cả những người đàn ông Mĩ vô cùng bình thường giống như tôi đây, tất cả đều không có “sức hấp dẫn lạ kỳ” mà cậu đã nói đó. Tôi cảm thấy, tôi cũng không muốn giống với người có “sức hấp dẫn lạ kỳ” mà cậu nói cậu muốn đi học, muốn theo đuổi đó. Theo tôi, đối với một người đàn ông mà nói, sự chân thành còn quan trọng hơn nhiều so với sự quyến rũ, đáng tiếc là trên đời này có rất nhiều cô gái, khi nhìn thấy sự quyến rũ của một người đàn ông thì đã cảm thấy như mình đã nhìn thấy sự chân thành và toàn bộ con người của anh ta. Những cô gái này căn bản họ chưa ý thức được, con đường đang đợi họ ở phía trước là một con đường vô cùng nguy hiểm”.
Lời nói của Tim dường như đã đánh thức điều gì đó trong Ngô Vũ. Đầu anh không còn u u mê mê nữa, sự chếnh choáng trong chốc lát đã mất đi hơn nửa. “Đúng vậy”, anh lẩm bẩm nói, “Tại sao mình lại không nghĩ đến điều này cơ chứ? Giờ đây Tuyết Nhung rốt cuộc như thế nào nhỉ? Cô ấy đang đi trên một con đường hạnh phúc, hay là đang đi trên một con đường nguy hiểm? Chẳng phải mình đã từng nhận lời với cô ấy, bất luận cô ấy đi đến bất cứ nơi đâu, mình cũng sẽ mãi mãi bảo vệ cho cô ấy, đây chẳng phải là lý do duy nhất mà mình còn ở lại đất nước này hay sao? Tại sao mình lại cho phép mình quên đi lời đã hứa?"
Hôn nhân là tấm gương phản chiếu nhân cách
Trong trí nhớ của Tuyết Nhung về cuộc hôn nhân mới, hai người tuy mới chỉ sống cùng nhau vài tháng, nhưng thực ra cô đã nhẩm đếm bọn họ cùng nhau trải qua biết bao nhiêu “lần đầu tiên” ở ngôi nhà xinh xắn bên bờ hồ Mi-chi-gân tuyệt đẹp này. Lần đầu tiên nấu cơm, lần đầu tiên ngắm mặt trời mọc, lần đầu tiên tiễn Lancer đi làm, lần đầu tiên cùng nhau chúc mừng tròn một năm ngày cả hai quen biết, lần đầu tiên mở tiệc ở nhà, lần đầu tiên cắt tỉa cỏ trong vườn, lần đầu tiên cùng nhau chạy bộ trên một con đường nhỏ, lần đầu tiên nhìn thấy con sóc ở trong rừng… Tất cả những “lần đầu tiên” này Lancer đều dùng tâm trạng vô cùng phấn khởi và sự nhiệt tình sẵn có để cùng Tuyết Nhung chúc mừng một cách long trọng mà chân thành. Nếu như anh dùng máy pha cà phê mới mua về để pha một ly cà phê đầu tiên, thì Lancer cũng kéo Tuyết Nhung đến bê cốc cà phê lên để cùng nhau thưởng thức rất lâu. Lancer sẽ luôn luôn nói: “Nhung yêu thương, chúng mình đang sống với nhau chẳng phải là rất thoải mái, rất hạnh phúc, rất vui vẻ hay sao? Đây chẳng phải là việc rất đáng để chúc mừng hay sao? Nhanh đến đây, có muốn hôn anh một cái, ôm anh một cái không?” Nói rồi, Lancer giả bộ nhăn mặt nhăn mũi. Nếu như lúc này Tuyết Nhung đang rửa bát, thì Lancer sẽ bắt cô bỏ bát xuống, cô không hôn anh một cái thật nồng nàn thì không được. Nếu như lúc này Tuyết Nhung không muốn cùng anh “chúc mừng một cách chân chính”, thì cô chỉ xoa xoa lên đầu anh rồi lại tiếp tục rửa bát, Lancer sẽ gào lên giống như một chú cún vậy, gào đến khi nào Tuyết Nhung bỏ bát xuống, đáp ứng mục đích chúc mừng của anh thì mới thôi.
Cũng như vậy, Tuyết Nhung âm thầm đếm, không biết Lancer đã làm cho cô bao nhiêu bữa điểm tâm. Sáng nào cũng vậy, Tuyết Nhung đều muốn ngủ nướng thêm một chút, và cũng đã quen với cách mà mình đã sống trước đây: Không ăn sáng, nhiều nhất cũng chỉ là uống một cốc sữa hoặc một cốc nước hoa quả. Nhưng từ sau khi cưới Lancer đến giờ, anh tuyệt đối không cho phép Tuyết Nhung bỏ bữa sáng. Mỗi sáng, anh đều dậy sớm, chuẩn bị đồ điểm tâm rồi mang vào phòng ngủ cho Tuyết Nhung, sau đó dùng một nụ hôn nồng nàn đánh thức cô dậy. “Em yêu ơi, hãy mở to đôi mắt đẹp của em ra đi, để xem người chồng đẹp trai nhất trên thế giới này hôm nay làm cho em một món điểm tâm thơm ngon gì nào?”
Mỗi lần bị hôn đến tỉnh ngủ như vậy, trong lòng Tuyết Nhung đều không muốn chút nào, nhưng cho dù như thế nào thì cô cũng đều phải phối hợp với Lancer, cô luôn phải lập tức tỏ ra vô cùng thích thú và ngạc nhiên nói: “Oa..., cưng à, hôm nay lại sáng tạo ra món điểm tâm gì nữa đây? Sao mà vừa nhìn đã thấy hấp dẫn như vậy, em nhất định sẽ ăn hết!” Lúc cô dùng dao và nĩa để cắt miếng xúc xích theo phong cách phương Tây thành những miếng nhỏ chuẩn bị cho vào miệng, thì thực ra trong dạ dày của cô đã cảm thấy buồn nôn kinh khủng. Lúc này cô chỉ muốn, thà rằng mình là một người Mĩ chính gốc cho rồi, mình có một cái dạ dày Mĩ chính hiệu, có như vậy cô mới thật sự tiếp nhận được sự chăm sóc chân thành của Lancer dành cho mình mà không phải giả vờ như thế này.
Nhìn cô ăn với vẻ say sưa thích thú như vậy, Lancer luôn hôn rồi lại hôn lên tóc cô, cổ cô, thậm chí là cả đầu ngón tay của bàn tay cô. Rồi bỗng nhiên anh nói: “Nhung yêu thương, em xem, trước đây tổng thống Geogre W.Bush cũng chẳng qua chỉ là bê một tách cà phê cho phu nhân của ông ấy mà thôi, anh còn ga-lăng hơn ông ấy nh